Từ thời xa xưa chúng ta đã được nghe nói đến những từ như :”âm đức”, ” âm phúc”… cũng như “hành thiện tích âm đức”, vậy vấn đề này nên hiểu như thế nào?
Thực ra nhiều người chưa thể hiểu rõ thế nào là “âm”và “âm” ở đây không phải là âm dương. Nhưng hiểu nó trong “âm công, âm đức, âm phúc” mang một ý nghĩa khác là ám, tức là thầm lặng, âm thầm hay kín đáo, không hiển lộ ra bên ngoài chẳng hạn. Điều này mang ý nghĩa như người làm việc thiện phải làm được ở trong sự thầm lặng, một cách kín đáo hay lặng lẽ và không hề phô trương.
Âm đức là gì?
Âm đức nghĩa là làm việc tốt mà không cho người khác biết, hay hiểu cách khác là lặng lẽ đi làm, đây được gọi là âm đức. Điển hình như nhiều nhà hảo tâm giấu tên, những người hoằng pháp lợi sanh…cũng như những việc làm như chăm sóc người gặp nạn, che chở những ai bị hãm hại, cứu giúp kẻ bần cùng khó khăn, đóng góp làm các công trình công cộng, vì lợi ích của mọi người mà sẵn sàng xả thân đi làm….đều được xem là việc làm tích luỹ âm đức.
Con người sinh ra như tờ giấy trắng, sống thiện thì thành người thiện, sống ác thì thành người ác. Bởi vậy, Phật dạy phải tu tâm hàng ngày hàng giờ để sửa mình, cố gắng trở thành người thiện, tu được nghiệp lành. Người ta đấu đá, tranh giành, so bì, tị nạnh lẫn nhau, rút cuộc là vì thứ gì. Bởi đời người ngắn lắm, mấy chục năm tưởng dài mà trôi nhanh như cái chớp mắt. Về với cát bụi rồi, thứ mang theo chỉ có Tội hoặc Phúc.
Tác giả: Vân Tiên