Người phụ nữ nhốt 2 con vào... chuồng suốt 25 năm

( PHUNUTODAY ) - Dù đã 3 lần mang nặng đẻ đau nhưng gần 1/4 đời người có con, chị Minh chưa một lần được nghe tiếng gọi "mẹ" từ chính những đứa con của mình.

Tủi phận kiếp người

Suốt 25 năm qua dù đã mang nặng đẻ đau đến 3 lần trong cuộc đời nhưng chị chị Đào Thị Minh (50 tuổi), trú tại thôn xuân Ngọc 1, xã Tam anh Nam, huyện Núi Thành, Quảng Nam vẫn luôn trăn trở về những đứa con của mình. Ba lần sinh con nhưng chưa một lần chị được chúng gọi một tiếng "mẹ". Người phụ nữ cùng 3 đứa con của mình sống trong khu nhà cấp bốn lọt thỏm trong bãi đất trống phía sau thôn.

với anh Nguyễn Văn Thông, ít lâu sau đó anh chị đón nhận tin vui với đứa con đầu lòng trong niềm hạnh phúc khôn xiết.

Thế nhưng, có ai ngờ đâu, ngày chị đón nhận tin vui cũng là ngày những đau khổ tột cùng dần đến với người phụ nữ.
Với người phụ nữ ấy, hạnh phúc chẳng tày gang khi đứa con đầu lòng là Nguyễn Tấn Tin (SN 1988) sinh ra mang chứng bệnh bại não, phải nằm liệt tại chỗ. Thế nhưng Tin chỉ có thể sống được đến năm 9 tuổi. Cậu con trai đầu lòng qua đời trong nỗi đau đớn tột cùng của cặp trẻ.

Nuốt nước mắt ngược vào tim, chị cố gắng sinh thêm hai người con để thỏa mãn ước nguyện làm mẹ nhưng số phận một, rồi hai lần nữa quay lưng với người phụ nữ khi cả hai con chào đời sau đó là Nguyễn Thị Thế (25 tuổi) và Nguễn Tấn Duy sinh ra cũng mắc chứng bệnh bại não, có biểu hiện của tâm thần.

Quá đau đớn, tủi cực trước số phận, chị Minh đành ở nhà chăm sóc con, anh Thông lặn lội đi làm thuê, dành dụm từng đồng để chữa bệnh cho con. Niềm tin của chị mỗi ngày một tăng lên thế nhưng bất hạnh tột cùng bỗng ập xuống khi anh Thông - trụ cột chính của gia đình bất chợt một ngày bị phát chứng bệnh tâm thần nặng.

Những bữa cơm chan nước mắt

Từ ngày chồng phát bệnh, mọi gánh nắng gia đình đều đè lên đôi vai gầy của của người  phụ nữ. Hai con bị tâm thần, giờ ng "dở dở ương ương", lại phải phụng dưỡng cha mẹ chồng đã đến tuổi già yếu nên đôi lúc chị không khỏi mệt mỏi.

Để có tiền lo cho 6 miệng ăn trong gia đình và chữa chạy cho chồng con bệnh tật, chị Minh phải chạy đôn chạy đáo huy động vay mượn khắp nơi. Thế rồi, những tài sản trong nhà lần lượt "không cánh mà bay". Tuy vậy, bệnh tình của ba bố con ngày một nặng hơn.

Nhưng rồi chị cũng chỉ chăm lo được một thời gian. Một mình chị chạy vạy chăm lo cho bố mẹ chồng, hai con tâm thần, bại não cùng người chồng tâm thần... Thế rồi, cũng đến thời điểm "sức cùng lực kiệt", may mắn người anh cả trong gia đình nhà chồng đưa anh Thông về nuôi để bớt gánh nặng gia đình. 

Mỗi khi nhìn hai con vật vã, la hét chị như bị cắt từng khúc ruột, trong lòng quặn đau. Hằng ngày để yên tâm đi làm, chị buộc phải nhốt con vào "chuồng" cho hai đứa ở trong để khỏi ra ngoài phá phách hoặc đi lạc... "Căn bệnh tâm thần cứ bám lấy gia đình tôi. Ngày thấy con đầu lòng cất tiếng khóc chào đời niềm hạnh phúc tràn ngập bao nhiêu thì giờ nhận lại cay đắng bấy nhiêu. Đã 25 năm sinh đứa con đầu lòng, gần 1/4 đời người nhưng chưa một lần được nghe tiếng "mẹ"" - người phụ nữ tâm sự.

Đôi mắt ngấn lệ của người mẹ nhìn hai con vui cười trong vô thức liên tục trào lên những dòng nước mắt. Những ánh mắt "ngớ ngẩn" ấy có thể là vô thức với mọi người nhưng lại là nỗi ám ảnh với người phụ nữ khao khát chờ đời một tiếng gọi mẹ của cac con mình từ suốt 25 năm qua...

vụ xâm hại, giết bé gái 8 tuổi rồi giấu xác... là điểm .
để yêu cầu giải thích rõ nguyên nhân dẫn đến sự việc bệnh nhân Chi tử vong trong quá trình cấp cứu.

Tác giả: Nguyễn Quỳnh Trang