Hán Thành Đế tên thật là Lưu Ngao là vị Hoàng đế thứ 12 của nhà Tây Hán trong Trung Quốc. Ông cai trị từ năm 33 TCN đến năm 7 TCN.
Hán Thành Đế bị đánh giá là hôn quân trong lịch sử nhà Hán, ham mê tửu sắc, hoang dâm vô đạo không lo việc triều chính. Quyền hành trong triều đều bị phân hóa vào tay họ Vương, dòng họ của mẹ ông là Vương Chính Quân (王政君), đây là tiền đề để Vương Mãng giành quyền lực.
Hán Thành đế chết đi không chỉ mang theo nỗi nhục tuyệt tự mà còn bị người đời chê trách bởi chính bài thuốc “trường sinh” mà ông thường sử dụng lại chính là hung thủ đoạt mạng mình. Cũng như những đời vua khác, Hán Thành đế cũng theo đuổi giấc mơ trường sinh và sự sung mãn trên giường. Tuy nhiên, Hán Thành đế lại coi “xuân dược” tăng thêm sức mạnh phòng the là liều thuốc trường sinh của mình. Bởi vậy, hoàng đế đã quá lạm dụng các loại “xuân dược” vừa để thỏa mãn dục vọng, vừa kéo dài tuổi xuân.
| báo hiệu sự tiêu tan của vương triều vĩ đại nhà Hán. Phi Yến và Hợp Đức vốn là vũ nữ trong cung của công chúa Dương A. Nếu Phi Yến có biệt tài ca múa nhẹ nhàng và uyển chuyển như tiên nữ thì người em Hợp Đức lại nổi bật với nhan sắc hoàn hảo, làn da mịn màng, lúc nào cũng tỏa hương thơm quyến rũ. Tương truyền rằng, Phi Yến có thể đứng múa trên lòng bàn tay người khác. Trước khi vào cung, Phi Yến đã từng là một người phụ nữ lẳng lơ nên trong đêm ân ái đầu tiên với Hán Thành Đế, nàng đã dùng thủ đoạn để có vết máu trên gối, chứng tỏ mình vẫn giữ được ngọc tiết nên vua càng sủng ái hơn.
|