Nữ cảnh sát Hà Nội viết tâm thư 'đánh con' nói gì?

( PHUNUTODAY ) - Trong một lần thấy cậu con trai của mình quấy quá, người mẹ trẻ này đã không kiềm chế được rồi vỗ vào mông của con, và từ đó chị ngẫm ra sai lầm khi dùng bạo lực dạy con.

Những ngày qua, trên một số diễn đàn dành cho chị em phụ nữ có đăng tải những dòng chia sẻ của một bà mẹ trẻ khiến bất cứ bà mẹ cũng cảm thấy "ăn năn" và cần phải thay đổi cách nuôi dạy con cái.

Trong bài viết mà nữ Thượng úy cảnh sát Bùi Hoàng Ly Ly đăng tải trên mạng xã hội, chị đã kể lại hành động đánh con của mình và đưa ra nhiều nguyên nhân mà phụ huynh thường hay đánh con, chính chị cũng đã từng rơi vào câu chuyện tương tự để từ đó rút ra bài học không bao giờ nuôi dạy con bằng bạo lực.

nên đánh nhau khi bất mãn, choảng nhau khi va chạm, và ta nên tra tấn tù nhân sao?

Theo chị Ly: "Đánh con là sự bất lực và thiếu kiềm chế, dù được núp bóng "thương con" thì không thay đổi được bản chất. Làm sao ta có thể dạy con cư xử hoà nhã, không đánh bạn, không đánh em khi ta "ỷ lớn hiếp bé" đánh con. Tại sao ta kiềm chế và không có quyền đánh bất cứ ai, nhưng lại được cổ vũ đánh con vì thế là "nghiêm khắc", là thương con?".

Đòn roi là một phương pháp giáo dục, với ai đó có thể có tác dụng, nhưng cá nhân của chị Ly thì chị cố gắng không dùng đến.

chị cố gắng không dạy con bằng việc dùng roi vọt.

Với gia đình chị Ly, hai chị đã cùng chung tay để cùng nhau chăm sóc, nuôi dạy con cái. Chị mong rằng con mình lớn lên cũng sẽ luôn tự hào về cha mẹ chứ không phải cứ dùng đòn roi để rồi sau này lớn lên con lại có thiện cảm không tốt về mình.

Được sự đồng ý của tác giả, chúng tôi xin trích nguyên văn dòng chia sẻ của chị Ly Ly:

"Nếu bị chồng đánh. Đánh 1 lần, đánh 2 lần, đánh 3 lần. Bạn lu loa lên nhất định sẽ được khuyên: Ly dị đi.

Nếu con bị bạn đánh, đánh 1 lần, đánh 2 lần, đánh n lần thì cũng chẳng ai bảo nó bỏ mẹ đi. Nhưng thâm tâm có khi ngàn lần nó bất mãn và mơ ước được bỏ đi, được có bố mẹ khác.

Ở tranh cãi với đồng nghiệp. Bạn ức muốn sôi máu muốn đấm cho nó phát mà tay chỉ nắm chặt không dám đấm. Mang cục tức về nhai nuốt.

Về nhà con lèo nhèo đòi cái bát, điên máu cho con phát tát. Không nhân nhượng. Vì con không to như chồng. Vì con không "gây khó dễ" được cho ta như đồng nghiệp.

Trẻ con thì rất phiền phức. Thực sự vô cùng phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng. Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu % thời gian chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia sẽ về, bố làm xong việc này việc kia thì sẽ chơi với con. Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối , với cái chân đi bất cứ đâu chứ con nhỏ thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thình thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.

Lý do ta đánh con? Vì điên quá - Vậy sao khi điên với bà bán cá cân điêu ta không đánh bà ấy?

Vì đánh đau nó mới nhớ - vậy học hành chắc cần máy tra tấn là thành thiên tài.

Vì không kiềm chế được - ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác - trừ con mình.

Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có mồm cãi lý, không có khả năng đánh lại nên "tranh thủ" mà đánh không nó lớn mình uýnh nó phản ứng lại là tèo mình mới đúng.

Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có đáng bị đánh cũng ít khi bị đánh còn con thì bị đánh lại là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.

Dưới 1 tuổi con là thiên thần.

Qua 1 tuổi con là thiên thần dơi dơi, suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....Vì tuổi lên 1 con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên 1 con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày. Ngày 24h, con đi học từ 7h-17h30, ngủ từ 20h-6h, nên chỉ có 2.5-3h bên bố mẹ lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì "bị chú ý" bằng cáu gắt, đánh mắng.

Tuổi lên 1 sẽ qua mau.

Nhịn.

Mà thương".

Tác giả: Hương KT