Ở thời đại nào thì việc phụ nữ nuôi sủng nam vẫn luôn là đề tài nóng hổi đối với dư luận xã hội. Nhưng vì thời đại khác nhau thì mục đích nuôi sủng nam cũng khác nhau đặc biệt là thời cổ đại, sống giữa xã hội nam quyền và ràng buộc trong "tam tòng tứ đức" nhưng vẫn có những người phụ nữ xé rào cản nuôi sủng nam. Vậy nguyên nhân và mục đích chủ yếu có phải là vì thỏa mãn nhu cầu tình dục đơn thuần?
Nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là do thỏa mãn nhu cầu tình dục. Những người đàn bà này thường là những người có dục vọng quá cao, hoang dâm vô độ nên đời sống tình dục không đơn thuần và không bị trói buộc trong các lễ giáo tầng lớp của xã hội phong kiến.
Rất nhiều bà hoàng, công chúa thậm chí là dân thường đã không chịu được sự cô đơn khi thiếu vắng đàn ông. Đặc biệt là các bà hoàng trong cung cấm, do nhiều lý do khác nhau, người thì vì lý chồng mải viễn chinh, kẻ bị chồng ghẻ lạnh hay người chồng chết sớm khi sức xuân còn hừng hực.
| có nhiều hoàng hậu đã từng sử dụng uy quyền của mình nuôi một đám sủng nam trong hậu cung. Nhưng có lẽ nổi tiếng nhất là nữ hoàng Võ Tắc Thiên. Sau khi Đường Cao Tông chết, Võ Tắc Thiên đã nuôi rất nhiều "phi công trẻ" trong hậu cung vừa nhằm thỏa mãn dục tính vừa để thể hiện sự quyền uy của một nữ hoàng muốn gì được nấy. Nguyên nhân thứ ba: Muốn đấu tranh cho sự công bằng giữa nam và nữ. Đây chính là khẩu hiệu mà một số bà hoàng hay công chúa lá ngọc cành vàng từng lấy để đấu tranh khi cảm thấy bất công trong xã hội trọng nam khinh nữ. Họ đã lên tiếng đòi lại sự công bằng cho nam và nữ trong chuyện tình cảm. Nổi tiếng nhất có lẽ phải kể đến công chúa Sơn Âm triều Nam Bắc khi đã thẳng thẳn nói với hoàng đệ mình là Lưu Tử Nghiệp rằng: Tại sao cùng một dòng máu huyết thống hoàng tộc mà Lưu Tử Nghiệp được quyền có tam cung lục viện còn nàng thì không được phép nuôi sủng nam và cuối cùng nàng đã dám công khai tuyển chọn và nuôi sủng nam thậm chí còn thông dâm với chính em ruột mình là Lưu Tử Nghiệp.
|