Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo.
Anh là Gió. Anh lãng tử, galăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình. … Năm cô 16 – là lúc anh 17. Hai con người thuộc về hai thế giới gặp nhau.
Cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. Anh chê cô xấu và chán nản khi nhìn cô. .
Tuổi trẻ của họ, là những năm tháng anh hờn hợt – còn cô thì nồng nàn. Với anh, cô là hờ. Với cô, anh là tất cả.
Anh đa tình, cô giỏi chịu đựng.
Anh sành đời, cô gà mờ.
Tình yêu của cô – không ích kỉ, không thèm khát, không ham muốn. Là tình yêu nhẹ nhàng, nhưng rất sâu và rất thật.
Tình yêu của anh – không thuộc về nơi cô. .
Năm cô 19 – là lúc anh 20. Cô trao tấm thân cho anh.
Anh dạy cô hút thuốc, cô có hút – nhưng không ghiền. Anh dạy cô uống bia, cô có uống – nhưng lại ói ra hết. Anh dạy cô làm tình, cô làm anh lên đỉnh – nhưng không bằng những người phụ nữ ngoài kia.
“Người ta có thể làm hờ của nhau cả đời, nhưng để làm vợ hờ – là rất khó. Cái giá của một người vợ rất lớn, không phải con đĩ nào cũng có quyền chỉ thẳng vào mặt em mà nói – “Giữ được chồng còn không thể thì mày làm được gì?!”.
Anh không sợ mất em, cho nên anh mất em rồi đây.”
Tối – anh đọc tờ giấy, vò nát, nước mắt rưng rưng.. .
Anh yêu cô từ lúc nào không hay...
Trên thế gian này, đáng sợ nhất là đàn ông vô tâm và vô tình. Bi kịch chính là khi hai con người ấy lại lần lượt xuất hiện dưới một mái nhà. Đàn ông vô tâm thì rồi sẽ đến lúc vô tình như một quy luật hiển nhiên. Kẻ vô tâm trước, người vô tình sau, không thể vì nhau hạnh phúc, lại vì nhau mà thương đau. Đàn bà vô tình vì đàn ông vô tâm. Đàn ông vô tâm lại vì tận tậm. Cứ thế mà dây dưa với nhau một đời không dứt, khổ đau lại triền miên.
Thiết nghĩ, nếu đàn ông biết đâu là đủ, thế nào là thì họ đã không đẩy vợ mình đến ranh giới cạn tình. Cũng như nếu ai cũng hiểu thứ gì trên thế gian này có quá nhiều cũng không tốt. Đàn ông càng được nhận nhiều, càng trở thành kẻ vô tâm không thiết cho đi. Tận tâm của không nên trở thành thứ nuông chiều đàn ông…
Tác giả: