Đám cưới quan trọng không? Quá đi chứ! Dù bây giờ có thể đã nhan nhản những lời tâm sự của các cô gái trẻ rằng "sống với nhau là chính, một bữa tiệc để vài trăm người ăn uống nhậu nhẹt có gì mà phải kẻ cả", nhưng không, thẳm sâu trong lòng cô gái nào cũng là niềm ao ước "Em đẹp nhất đêm nay". Và để lưu dấu ngày đẹp nhất ấy, từ lâu "Album Cưới" đã có mặt - thậm chí là kiểu gì cũng phải có mặt.

Tôi ủng hộ nhiệt tình việc mỗi người trân trọng khoảnh khắc trong đời, nhất là khi lên xe hoa, đối với phụ nữ nó trọng đại như thế. Gia đình tôi không có có album, mẹ tôi tự cho rằng bà là người có trách nhiệm cất giữ những bức ảnh cũ, trong một chiếc hộp, những tấm hình quay ngược được thời gian về lại ngày tôi còn bé ti hin, thậm chí về lại cả thời mẹ còn con gái đội nón lá, mặc quần lụa áo tay bồng đi học. Vì điều kiện gia đình và công việc, mẹ tôi chẳng bao giờ buồn khi đám cưới không rộn rã tươm tất bằng bạn bằng bè, chỉ buồn vì chẳng có được tấm hình nào ngày mẹ và bố cưới nhau. Nó như một góc khiếm khuyết kí ức khiến mẹ tôi cứ mỗi khi nhắc về lại xuýt xoa nuối tiếc và chạnh lòng.

Thời của mẹ khác, tất nhiên. Ảnh cưới chỉ là nhờ một bác phó nháy hay một người bạn làm thợ ảnh chụp cho hai
Đàn ông thích sự nóng bỏng, hấp dẫn của gái hư song giây phút cuối họ lại quay ngoắt 180 độ và cưới về một cô vợ ngoan hiền!