Tôi thật sự bất bình với hành động của bọn chúng, nhưng đành bất lực im lặng. Suốt dọc đường về hôm đó tôi cứ miêm man suy nghĩ mãi, tại sao lúc ấy mình không kêu lên thật to cho mọi người biết điều đó? Mọi người sẽ ứng cứu, vì chính nghĩa luôn thắng mà. Rằng nếu tôi kêu như vậy thì chắc rằng sẽ bị bọn chúng đánh cho một trận nhừ tử…nhưng như thế còn hơn là im lặng như thế này để rồi giờ đây mình cảm thấy bị dằn vặt. Mình cảm thấy mình hèn hạ.
Cả đêm hôm ấy tôi gần như không ngủ, hình ảnh bọn chúng vui mừng ăn chia những đồng tiền vừa kiếm được ấy cứ luẩn quẩn trong đầu tôi mãi. Nghĩ vậy, tôi lại thầm ước mình có sức mạnh như một siêu nhân, sẽ đi dẹp hết những bất bình mà mình gặp trên đường…Nhưng thực tế thì sao đây, tôi là một người con gái yếu đuối, tôi có thể làm được gì đây khi bọn chúng có ba thằng con trai to lớn, hơn thế nữa trông bọn chúng còn nhuộm đầu màu xanh đỏ, trông mà đã phát sợ rồi. Tôi phải làm sao?! Nếu bạn rơi vào hoàn cảnh như hoàn cảnh của tôi ở trên bạn sẽ làm gì!?
- Thiên Hương (Hà Nội)