Bệnh lạ vô phương cứu chữa ở Mường Chiềng

10:28, Thứ sáu 12/08/2011

( PHUNUTODAY ) - Nếu có phép màu nhiệm, chắc chắn những sinh linh ấy sẽ ước ao mình chưa từng được sinh ra trên cõi đời này. Với họ, Shbet16 chơi game trực tuyến dương gian cũng chẳng khác gì địa ngục với trăm vạn nhục hình.

(SHBET) - Nếu có phép màu nhiệm, chắc chắn những sinh linh ấy sẽ ước ao mình chưa từng được sinh ra trên cõi đời này. Với họ, Shbet16 chơi game trực tuyến dương gian cũng chẳng khác gì địa ngục với trăm vạn nhục hình.
[links()]
Cách thành phố Hòa Bình mấy chục cây số nhưng Mường Chiềng xa Cháu Tâm và bố (anh Xa Văn Quan).
 
Đóng cũi nhốt con

Chúng tôi thấy thằng bé Xa Văn Tâm ở trung tâm xã Mường Chiềng trong một ngày hè hầm hập. Trời như đổ lửa nhưng nó cứ lê la khắp nơi. Khi thì ở chợ, khi thì vật vạ ở mấy quán cơm bình dân. Người ta đuổi nó như đuổi hủi. Mặt nó, cổ nó, vai nó là chi chít những vết lở loét. Thịt bóc ra từng miếng đỏ au. Ngày nào cũng thấy mặt nhưng nó vẫn khiến những người quen ấy khiếp sợ. Nó lâu ngày không tắm. Nó lem luốc, nhếch nhác từ đầu đến chân. Nó có Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số, có bố có mẹ. Bố mẹ nó cũng thương nó, cũng khóc thảm thương trước nỗi đau vô bờ của nó. Thế nhưng, đến giờ, dường như nước mắt đã cạn, niềm đau đã sạn chai nên phó mặc nó cho số phận đẩy đưa.
   
Nhà Tâm ở xóm Chiềng Cang, cách trung tâm xã chừng 2 cây số. Ngôi nhà sàn chênh vênh trên sườn núi, trống huơ trống hoác. Thấy có khách lạ, anh Xa Văn Quan, theo như giới thiệu là bố của Tâm luống cuống mời chúng tôi vào nhà. Nói chuyện Tâm, anh Quan bùi ngùi. Một thoáng bối rối, anh giãi bày, thấy Tâm lang thang, nhiều người đã buông lời trách móc. Họ bảo, những người sinh ra cậu bé đáng thương ấy đã không làm tròn bổn phận làm cha, Vết lở loét trên người cháu Tâm.
 
Đem con ra trạm xá, rồi bệnh viện huyện, tỉnh các bác sĩ chỉ kết luận cháu bị Em Xa Văn Thành buồn bã ngồi ngắm mọi vật qua khung cửa sổ.
Càng lớn, Tâm càng phản ứng dữ dội hơn với những cơn đau thể xác của mình. Nhà neo người, bởi mưu sinh, nên Cháu Xa Mạnh Cường cũng có những dấu hiệu của căn bệnh quái ác này.

Hôm chúng tôi đến cũng vừa lúc ông đi nương về. Theo chân ông là anh Xa Văn Mẫn, một người con cũng đang vật lộn với căn bệnh quái ác này. Anh Mẫn tay ôm bó rau rừng, thấy khách lạ cứ đứng trân trân với ánh mắt hoảng hốt, ngầu đục. Ông Mính bảo, tuy mang trên mình trọng bệnh nhưng 2 đứa con của ông rất chăm chỉ. Hôm nay, Mẫn giúp ông thả trâu. Khi rảnh, anh đi hái rau rừng, đi tìm nấm mối. Khi trâu căng bụng, gùi rau rừng trên lưng Mẫn cũng đầy ú hụ, lặc lè.

Mẫn và Nam, cậu em trai của mình, tuy hơn nhau vài tuổi nhưng giống nhau như hai giọt nước. Nếu không phải người trong Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số thì khó có thể biết người nào là anh, người nào là em. Đau đớn thay, sự ưu ái về hình vóc bề ngoài ấy không phải do trời sinh ra thế mà do bệnh tật. Căn bệnh quái ác làm mặt mũi, hình dáng của hai anh em bị biến dạng, dúm dó như nhau.

Đi bộ đội về sau ngày thống nhất đất nước, ông Mính lấy vợ. Vợ ông là cô gái ngoan hiền cùng xã. Ngày ấy, hai Thành chỉ có chú chim làm bạn.
 
Mất con, Những vết ngứa đã lan xuống chân anh Xa Văn Nam, con ông Mính.
Chạc tuổi như Tâm, thằng bé Xa Văn Thành (ở xóm Chum Nưa) chỉ loay hoay ở chân cầu thang nhà sàn. Cầu thang có 9 bậc, nó thuộc từng vân gỗ. Mỗi sáng dậy, nó ngồi bệt ở đó, phóng mắt xuống đường, nơi có mấy đứa trẻ tung tăng qua lại. Ngồi chán ở cầu thang thì nó lại leo lên nhà, ngồi ở đầu chiếc giường mà bố mẹ dành riêng cho nó, nơi có bậu cửa không có chấn song. Ở đó, nó có thể nhìn thấy hết thảy mọi thứ. Nó thích ngắm bầu trời bao la, nơi có những đám mây cô độc. Nhà nó có 4 anh em. Nó là con thứ. Anh của nó, như bố mẹ kể, cũng bị bệnh như nó, đã chết trước khi nó được sinh ra. Nó ước anh nó còn sống. Mong muốn thế bởi nếu còn sống, chung cảnh ngộ như nó thì nó sẽ có bạn, không phải tối ngày lủi thủi một mình.
   
Mấy hôm nay bố mẹ đi nương. Mấy đứa em của Thành cũng theo bố mẹ lên đó cả. Nó ở nhà một mình, chơi với con chim chào mào mà bố nó bắt được. Con chim lông lá xõa xượi bởi bị nhốt trong chiếc lồng bé xíu. Nó thương con chim lắm bởi nghĩ con chim cũng chẳng khác gì mình. Con chim bị bố nhốt trong lồng còn nó thì bị bệnh tật nhốt trong ngôi nhà tuy rộng thênh thang nhưng chỗ nào cũng quen thuộc, nhàm chán. Mấy lần Thành định mở cửa lồng, thả tự do cho con vật đáng thương đó thế nhưng, nghĩ nó vụt bay sẽ bỏ lại mình cô đơn buồn tủi nên thôi.
   
Hai người con tội tình của ông Mính.
 
Cậu trai Xa Văn Hiệp ở cạnh nhà Thành. Năm nay đã hơn 20 tuổi nhưng cũng giống như Thành, Hiệp chẳng mấy khi ra khỏi ngõ. Ở nhà nhưng Hiệp mặc áo kín cổ. Chắc cậu không muốn ai phải thấy thân hình xấu xí của mình. Cúi gằm mặt, Hiệp bảo, Hiệp cũng chẳng thích ru rú trong nhà. Thế nhưng, mỗi khi ra ngoài, mọi người lại chỉ trỏ, có người còn sợ hãi bỏ chạy khi thấy mình thì tủi lắm. Thôi cứ trốn đời để níu giữ bình yên mong manh vậy.
   
Chờ ngày được… chết!

Tính tới thời điểm này, kể cả những người đã chết thì ở Mường Chiềng đã có 10 người mắc căn bệnh quái ác trên. Ban đầu nhiều người cho rằng, họ là nạn nhân của chất độc da cam. Ông Mính trước đây có đi bộ đội, đóng quân ở Tây Nguyên. Có thể trong thời gian đó, ông đã nhiễm chất độc diệt chủng này. Tuy nhiên, sau này, khi nhiều Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số khác cũng có con mắc bệnh dù bố mẹ, ông bà không tham gia quân ngũ thì nguyên do này đã được loại trừ. 
     
Năm ngoái, khi biết tin về căn bệnh quái ác trên, Viện Da liễu quốc gia đã lên tận nơi tìm hiểu và đưa một số bệnh nhân ở xã này về Hà Nội chữa trị dài hạn. Người may mắn được đi lần đó là Xa Văn Hiệp. Bà Xa Thị Hạc, mẹ của Hiệp kể, ngày đưa con đi, Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số bà đã gửi gắm theo bao nhiêu hi vọng. Trước đây, như nhiều Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số có con bị bệnh ác này hành hạ, vợ chồng bà đã lặn lội khắp nơi để tìm thầy, tìm thuốc chữa trị cho con.
 
Thế nhưng, hết Tây y, đông y rồi cả cúng bái linh đình nữa mà bệnh của con chỉ thấy nặng thêm nên ai cũng thấy nản, thấy buồn. Nghe các bác sĩ nói, đưa về Hiệp về Hà Nội, chữa trị dài hạn, lại chẳng mất đồng nào nên hi vọng đã tắt ngấm từ lâu được nhen nhóm trở lại. Sau 3 tháng trời ăn trực nằm chờ ở thủ đô, dù được các y bác sĩ quan tâm, tận tình chạy chữa bằng các biện pháp tiên tiến, hiện đại, thế nhưng, con bà vẫn “chứng nào tật ấy”. Như sâu, như mọt gặm nhấm đêm ngày, những vết lở loét vẫn làm con trai bà đau điếng.
   

   
Bà Hạc kể, ngay hôm bà và Hiệp trở lại Mường Chiềng, nhiều người trong xã đã đến hỏi thăm. Đương nhiên, trong số ấy không thể thiếu những người có con có bệnh như Hiệp. Nghe bà Hạc truyền đạt lại những lời trên, ai cũng ôm mặt thở dài. Buồn nhất là ông Xa Văn Mính, bố của Mẫn và Nam. Theo người cha tội nghiệp này thì mấy năm nay, sức khỏe của hai con ông có nhiều phần giảm sút. Nhìn những bước đi run rẩy của chúng, ông biết, lá xanh sẽ rụng trước lá vàng, đau xót lắm nhưng như thế cũng là may. Thôi thì trời không thương, không cho chúng một thân xác khỏe mạnh, sống lay lắt, tủi buồn trên cõi đời thì sống để làm gì.
Theo chân chị Hà Thị Lành, nhân viên trạm y tế Mường Chiềng, chúng tôi tới xóm U Quan, thăm Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số cháu Xa Mạnh Cường, mới được 2 tháng tuổi. Theo chị Lành, trên thân thể cháu Cường cũng đã xuất hiện những dấu hiệu của căn bệnh quái ác trên. Nếu đúng cháu Cường lại tiếp tục nhiễm chứng bệnh này thì đây quả là chuyện vô cùng đau xót. Theo chị Lành, những đứa trẻ mắc chứng bệnh nan y này hiện giờ đều đã trên 10 tuổi. Trước đây, tham gia khảo sát, ai cũng nghĩ chứng bệnh quái ác trên đã không còn trở lại vậy mà…
  • Phóng sự của
chia sẻ bài viết
Theo:  giaitri.thoibaovhnt.vn copy link
Tác giả:
Từ khóa:
Tin nên đọc