Tự nhận mình là “vua một cõi”, ông Trần Chiển (SN 1955, ngụ ấp Xa Xi, xã Ngãi Xuyên, huyện Trà Cú, Trà Vinh) còn ép vợ con “mến đạo”, không được thì thẳng tay trừng trị. Trong một lần bị bố cầm dao rượt đuổi, hai đứa con của ông Chiển đã cầm dây trảy dừa phản kháng, gây nên cái chết cho người cha tội lỗi. Người chết, kẻ vào tù nhưng đau nhất là ông Chiển không được các con thờ cúng.
Kí ức về sự đổ vỡ của một gia đình
Đã 5 năm trôi qua nhưng ký ức về người cha vẫn chưa nguôi trong lòng chị Trần Thị Diệu (SN 1986, ngụ ấp Xa Xi, xã Ngãi Xuyên, huyện Trà Cú, Trà Vinh) - con gái trưởng của ông Chiển. Trong căn nhà lụp sụp do bố mẹ để lại, chị Diệu ngậm ngùi nhớ lại sự việc trong muôn vàn nỗi xót xa của một người khốn khổ. “Đúng là giọt nước tràn ly, mọi chuyện đều bắt nguồn từ sự thay đổi tính nết của cha. Ngày ấy, cha từ một
(Xã hội) - (SHBET) - Phải đến khi có sự can thiệp của chính quyền địa phương, Sơn mới thuê người đưa chiếc quan tài ra khỏi nhà bố mẹ.
Ngay từ khi bị bà Sóc làm cho u mê, ông Chiển về nhà ép buộc vợ con theo mình và khi không nhận được sự hưởng ứng thì dùng vũ lực để đánh đập, bắt phải nghe theo. Ông trở nên tàn nhẫn hơn với vợ con. Ngoài việc đánh chửi ra, ông Chiển còn không cho vợ thờ cúng tổ tiên. Thóc lúa do vợ con làm ra, ông đem bán, lấy tiền chuẩn bị đồ cúng bái theo đạo giáo kỳ quái. Theo lời chị Diệu thì việc ông Chiển theo đạo lạ bắt đầu từ năm 2006. Kể từ thời điểm đó, mấy mẹ con chị bắt đầu Shbet16 chơi game trực tuyến địa ngục, còn khổ hơn cả khi cha chị bê tha rượu chè.
Sau một khoảng thời gian thấy “giáo phái” của mình không phát triển được vì không có ai gia nhập và không có địa điểm, kinh phí để thực hiện việc truyền đạo, đầu năm 2008, ông Chiển tổ chức họp mặt các thành viên của giáo phái ngay tại nhà mình. Tuy nhiên, việc làm của ông Chiển bị người thân và chính quyền địa phương can thiệp nên không thực hiện được. Mặc dù thế, ông Chiển vẫn lén lút tổ chức truyền đạo và ngày càng lạnh nhạt với vợ con. Ngay cả với hàng xóm láng giềng, ông cũng không trò chuyện, tiếp xúc với ai.
“Khi ấy cha cứ nghĩ mình là vua của một cõi. Đặc biệt là khoảng thời gian cha “mến đạo” cuồng độ đến nỗi luôn gọi mấy mẹ con là “tụi con, tụi đệ phải nghe lời không ta phán xét”. Con gái chỉ được đi sau lưng cha. Ăn cơm thì mình cha một mâm vì không ngồi chung với “thường dân” là mẹ con tôi. Gia đình đói khổ vậy mà cha thì suốt ngày đi tụ tập, truyền đạo, mặc kệ vợ con đói rét. Ông chỉ biết có người phục vụ ông là được”, chị Diệu vừa nói vừa lau dòng nước mắt.
Oán giận cha, hai người con ông Chiển bỏ nhà lên Sài Gòn kiếm sống, chỉ còn 3 người vì thương mẹ vất vả nên ở lại, vậy mà vẫn không được yên thân. Đầu tháng 8/2011, do không được vợ con “cơm bưng, nước rót” như mọi khi vì trong nhà chẳng còn thứ gì để nấu nướng, ông Chiển đánh vợ rất đau rồi đuổi cả bốn mẹ con ra khỏi nhà. Bà Lùng đưa các con về nhà mẹ ở gần đó, sống tạm vài ngày.
Cho đến 15/08/2011, do cả nhà không còn một đồng nào để mua gạo nên bà Lùng rủ hai con trai về nhà mình hái dừa đi bán. Khi ba mẹ con đang hái dừa thì ông Chiển đi truyền đạo về. Thấy vợ con, ông Chiển liền cầm con dao chạy ra rượt chém bà Lùng. Đang ở trên cây dừa, nhìn thấy cảnh cha đuổi chém mẹ, hai cậu con trai là Trần Qui Liêm (SN 1991) và Trần Út Huy (SN 1996) vội nhảy xuống chạy đến ôm lấy cha. Trong lúc giằng co, Huy bị con dao trên tay cha làm đứt tay, chảy máu. Bực tức, cậu thiếu niên này đã chụp khúc cây gần đó đánh trúng tay ông Chiển làm rớt con dao.
Nhìn hai đứa con quá hung hăng chống trả, ông Chiển chạy ngược vào nhà lẩn trốn. Trên đường chạy về nhà, ông Chiển vấp vào một cục đá, té ngã. Liêm và Huy đuổi kịp cha, liền nhào tới kẹp cứng không cho cha cử động. Mặc dù đang ở thế bị động nhưng ông Chiển không thôi mắng chửi các con thậm tệ khiến hai cậu con trai không kìm được giận dữ. Huy kêu mẹ đưa sợi dây dù đang cầm trên tay để mình siết cổ hù dọa cha. Nhưng không may cho ba mẹ con bà Lùng, họ đã làm quá tay và
(Xã hội) - (SHBET) - Chỉ vì mâu thuẫn nhỏ, người vợ trẻ đã dùng dao chém chồng nhiều nguy kịch rồi uống thuốc diệt cỏ tự tử bỏ lại con nhỏ mới 24 ngày tuổi.