Tôi quen anh khi đã 27 tuổi. Tôi không đẹp nhưng là người sống nghiêm túc, biết quan tâm đến mọi người, có trình độ đại học và công việc khá tốt. Anh hơn tôi vài tuổi, chững chạc, điềm đạm, có vẻ từng trải. Ban đầu tôi chưa biết nhiều về anh lắm nhưng cảm nhận anh là người đàn ông tốt, sâu sắc và sống tình cảm.
Không lâu anh bày tỏ tình cảm, bảo tôi "hớp hồn" anh vì sự ngoan hiền, thuần khiết. Anh nói nếu tôi đồng ý thì muốn cưới tôi làm vợ ngay bởi tin chắc tôi sẽ là một người vợ, người mẹ, người con dâu tốt. Tôi rất có cảm tình với anh nhưng vẫn muốn có thêm thời gian.
Anh sống cách thành phố nơi tôi ở gần 20 km, hầu như mỗi tối hay cuối tuần đều đến chở tôi đi chơi, bất kể khi nào tôi cần anh đều có mặt. Khi tôi ốm, anh cũng sẵn sàng nghỉ làm hay ở lại thật khuya để chăm sóc. Sau này anh dọn nhà vào nội thành để được gần tôi (anh đang ở trọ). Tôi thấy thật hạnh phúc vì được anh yêu thương và từ lúc nào cũng yêu anh.
![]() |
| Tôi thấy thật hạnh phúc vì được anh yêu thương và từ lúc nào cũng yêu anh. |
Anh kể về vợ cũ, hai người quen nhau khá lâu, có nhiều bất đồng và từng vài lần
Chúng em mới yêu nhau mà anh đã đòi hỏi "chuyện ấy", em không đồng ý thì anh bảo em lạc hậu, ích kỷ.
