Chị là con gái Hà Nội gốc. Ngày chị yêu anh, ba mẹ chị khuyên không nên lấy chồng làm nghề tư vấn tâm lý. Chị cười, chồng con làm nghề tư vấn càng tâm lý và biết giá trị của cuộc sống hơn. Không thể có người nào đi tư vấn cho người khác mà bỏ qua giá trị gia đình mình.
Chị lên xe hoa trong tiếng thở dài của cha mẹ. Ba mẹ chị nghẹn ngào vì thương con gái lấy một người đàn ông khéo miệng, sau này dễ đưa lời ong bướm. Hàng ngày, anh vẫn đến công ty tư vấn tâm lý cho người khác còn chị đi làm kế toán ở một công ty tài chính. Chuyện vợ chồng sống cùng với những cuộc điện thoại lúc nửa đêm chị đã quen.
Điện thoại của chồng phải mở 24/24 và lúc nào cũng phải nghe những khách hàng than vãn chuyện gia đình của họ. Điều đó, chị hiểu và thông cảm. Họ có với nhau hai đứa con đủ nếp đủ tẻ. Với chị hạnh phúc như thế là đủ.
Gần ngày đó, chị thấy chồng hay có cuộc điện thoại lạ. Có hôm, anh nói chuyện với người ta nửa tiếng đồng hồ. Chị chẳng dám ca thán dù trong thâm tâm rất khó chịu. Số của anh là số tổng đài, chị làm sao dám cầm vào cái điện thoại đó. Chị thở dài “thôi thì công việc nó thế”. Nhưng trong thâm tâm chị vẫn có chút lo lắng, bất an. Chị nghĩ ra đủ cách nhưng đều khó qua mắt chuyên gia tâm lý trong nhà. Chị nghĩ ra cảnh biết đâu anh có người phụ nữ khác.
Hôm ấy vào sinh nhật của chị, trước Noel một ngày. Chị bảo với chồng tổ chức Noel và sinh nhật cùng nhau để con cái vui hơn và công việc của anh không bị gián đoạn. Anh đồng ý. Anh gọi điện về bảo chị bận việc
(Chia sẻ) - Chính bản thân tôi cũng chết sững khi nhận ra đó chính là lá thư của người yêu cũ viết cho tôi.