Khi ấy tôi còn mơ mơ, tỉnh tỉnh tưởng, anh đang có một màn kịch đặc biệt chào vợ trước khi đi công tác. Tôi vội chạy lại bên anh, vòng tay qua tấm lưng to rộng ấy mà không biết rằng đó là lần cuối cùng. "Anh yêu, anh lại đi công tác ư? Công việc cần anh sao? Sao đêm qua anh không nói với em? Anh đi..."
Không để tôi nói hết câu. Anh kéo tay tôi ra một cách dứt khoát bằng tất cả sức mạnh của người đàn ông. "Anh không đi công tác mà đến với cô ấy. Cô ấy sắp sinh rồi. Anh xin lỗi. Anh yêu cô ấy và con. Giờ cô ấy đang rất cần anh. Anh sẽ giải thích cho em trong thời gian sớm nhất. Em hãy giữ gìn
Vợ tôi là một phụ nữ đẹp và thành đạt. Chúng tôi gặp nhau trong một lần hai công ty tổ chức giao lưu, sau 6 tháng tìm hiểu đã nên duyên vợ chồng.