Tuổi thơ nghèo khổ và... ông ngoại!
Tôi sinh năm 1980 trong một gia đình lao động bình thường ở huyện Từ Liêm, Hà Nội. Bố mẹ tôi đã nghỉ hưu từ lâu nhưng trước đây, bố tôi là thợ sửa xe máy, mẹ bán hàng ăn.
Thời đó, so với các gia đình xung quanh, nhà tôi cũng thuộc hàng khá giả. Sau này xảy ra một vài biến cố cả về con người và kinh tế khiến gia đình tôi đã có thời gian dài rơi vào tình trạng vô cùng khó khăn.
Tuổi thơ của tôi có rất nhiều ngày tháng phải đi vay gạo hàng xóm để nấu cơm. Lúc đó tôi đang học cấp 2. Cứ tưởng chuyện chạy ăn từng bữa ở đâu xa, thực ra cảnh gia đình tôi lúc đó diễn ra đúng như vậy.
Trong thùng chỉ có bát rưỡi gạo, đến bữa tôi lại đi vay thêm bát rưỡi hai bát nữa để nấu cơm vì nhà đông anh chị em.
Nhà tôi có 5 chị em, tôi là thứ 4. Để nuôi từng ấy đứa con đi học là cả một sự cố gắng lớn của mẹ. Để có tiền cho chị em tôi đi học, mẹ phải vay mượn rất nhiều. Và có những món nợ kéo dài cho đến tận khi tôi đi hát.
Tôi nhớ hoài những lần đã tới hạn chót đóng học phí mà mẹ chưa xoay được tiền, tôi không dám vào lớp vì ngại với bạn bè. Tôi đến lớp rồi mẹ mới vay được tiền đến sau để nộp.
.jpg)
Ca sĩ Thái Thùy Linh.
Họ hàng nhà tôi không có ai theo nghệ thuật chuyên nghiệp. Ông ngoại tôi từ xa xưa cũng tham gia vào gánh hát ả đào nhưng đó chỉ là một gánh hát nghiệp dư. Nhưng tôi vẫn nghĩ, ông chính là người đã truyền năng khiếu, đam mê văn nghệ cho con cháu sau này.
Ông tôi rất thích các cháu biết hát hò và chơi nhạc cụ. Hồi tôi còn bé xíu, ông hay dẫn tôi ra đình làng học kéo nhị. Đó là kỷ niệm tôi không bao giờ quên được.
Hồi ấy nhà tôi ở ngoại thành, đường còn tối mù tối mịt. Đường đi ra cái đình học kéo nhị phải qua một bãi tha ma, ếch nhái kêu râm ran. Ngồi học trong đèn dầu, ánh sáng tù mù.
Trong không gian thanh vắng ấy cái tiếng nhị cứ vang lên và lại ngay cạnh nghĩa địa. Cái cảnh tượng hãi hùng ấy sẽ gây ấn tượng với tất cả những ai tham dự lớp học như thế, nhất lại là một đứa bé gái như tôi. Thế nên dù rất thích thì tôi cũng chỉ học có vài buổi vì sợ quá.
Với lại, ngày ấy cũng chỉ là theo học một bác trong làng dạy chứ không có bài bản gì.
Ông tôi vốn là người trông coi mấy cái đền, am ở thôn. Hồi nhỏ ông vẫn hay chở tôi đằng sau xe đạp mỗi lần ra đền, tôi cũng dọn dẹp bàn thờ, cắm hoa, thay nước... phụ ông.
Mỗi lần ông chở tôi trên chiếc xe đạp như thế, ông cứ hát cho tôi nghe những bài từ rất xưa. Lúc tôi đang học thanh nhạc, ông tôi lúc nào cũng ước ao được nhìn thấy tôi trên ti vi. Nhưng tôi còn chưa nổi tiếng thì ông đã mất.
Ông mất lúc tôi mới vào Sài Gòn lập nghiệp. Năm 2001, tôi nam tiến với một nhiệm vụ lớn nhất là giúp gia đình trả nợ.
Trong nhiều năm, tôi phải trả dần những khoản nợ của gia đình. Ngay bây giờ,
(Giải trí) - (SHBET) - Trước đó, Hoa hậu Việt Nam 2012 đã chia sẻ sự xúc động khi nhận được lời mời từ Tổng lãnh sự Mỹ.
| (Giải trí) - (SHBET) - Trong khi Phương Trinh cực xinh đẹp thì Lý Nhã Kỳ lại bị dìm hàng nhan sắc bởi truyền thông Trung Quốc. |