Chuyện của tôi không quá ồn ào, không có những lần va chạm nảy lửa hay những xích mích không thể giải quyết. Nhưng đôi khi, tôi cảm giác như giữa tôi và mẹ chồng có những cơn sóng ngầm dữ dội tuy không biểu hiện ra ngoài nhưng khiến tôi cảm thấy vừa sợ hãi, vừa căng thẳng lại vừa mỏi mệt.
Thực ra, ngay từ lần đầu chồng đưa tôi về ra mắt, mẹ đã không ưng tôi lắm. Bà bảo nhà tôi xa xôi quá, sau này lấy nhau về đi lại sẽ rất vất vả. Chưa kể, hồi đó tôi mới đang là sinh viên năm 2, sự nghiệp chưa có, chẳng có gì đảm bảo đề bà tin tưởng ở tôi.
Tôi biết điều ấy nên luôn cố gắng, tốt nghiệp Đại học xong, tôi quyết không về quê mà bám trụ lại ở Hà Nội. May mắn, trời chẳng phụ lòng người, tôi tìm được công việc tốt với mức lương ưng ý.
Thế nhưng, tôi không ngờ mẹ anh vẫn nhất quyết không đồng ý cho chúng tôi yêu nhau, dù anh có thuyết phục thế nào bà vẫn một mực không thay đổi. Tôi không hiểu vì sao bà lại thành kiến với tôi như thế, mặc dù nhiều lần sang nhà anh, tôi luôn cố gắng lễ phép, nhanh nhẹn, những dịp Lễ, tết, sinh nhật bà tôi vẫn gửi chút quà sang, dù món quà không to tát, nhưng tôi thực sự đã rất thành tâm.
Vì quá mệt mỏi vì mẹ anh phản đối, tôi đã nói lời
(Chia sẻ) - Sinh ra là phụ nữ, ai cũng mong muốn mình sẽ lấy được người chồng vừa giỏi giang, vừa thành đạt, vừa yêu thương vợ con lại hết mực chung thủy.








