Còn nhớ năm 2013, sự việc hai cha con "người rừng" được chính quyền địa phương đưa từ rừng sâu trở về chăm sóc và hòa nhập Shbet16 chơi game trực tuyến với cộng đồng đã thu hút sự chú ý lớn của cộng đồng. Câu chuyện của hai cha con còn được đăng tải trên International Business Times,The Sun, DailyMail...
![]() |
| Anh Hồ Văn Lang trong “căn nhà nhỏ” cheo leo giữa núi - Ảnh: Tấn Việt. |
Năm 1972, ông Hồ Văn Thanh - một cựu binh trở về buôn làng và hay tin cả gia đình đã thiệt mạng sau một trận bom. Buồn bã, tuyệt vọng, ông mang đứa con trai là Hồ Văn Lang chưa tròn 2 tuổi bỏ vào rừng sâu. Hơn 40 năm cuộc đời, ông và con chỉ bầu bạn với chim muông và thú rừng. Họ ở trong một ngôi nhà giống như tổ chim trên thân cây cổ thụ, cách mặt đất khoảng 6 mét đề phòng thú dữ, dùng vỏ cây khô, lá cây để che thân và ăn trái cây, củ mì, bắp, lá rừng để sống.
Ông Thanh tưởng rằng vợ con đã thiệt mạng, nhưng thực tế họ đều còn sống. Nhưng tổn thương quá lớn khiến ông không thể tin đó là sự thật. Trong một lần đi rừng, người dân địa phương phát hiện hai cha con "người rừng" nên báo với chính quyền địa phương tổ chức tìm kiếm và đưa họ về sống hòa nhập với cộng đồng người Cor.
Về nhà rồi lại vác gạo lên rẫy
Gần 16h, mưa rả rích lưng chừng núi Grởi (xã Trà Phong, huyên Tây Trà, Quảng Ngãi). Pv báo Giao Thông đội áo mưa, tay xách nách mang băng qua con đường độc đạo xuyên núi lên khu vực người dân tộc Cor dựng lán trại làm rẫy. Sau 1 tiếng lội bộ, trước mắt chúng tôi là gần chục lán trại rải rác khắp sườn núi, trong đó có lán của anh Hồ Văn Lang (SN 1969, trú xã Trà Phong), người rừng nổi tiếng với cuộc giải cứu 3 năm trước. Lán trại của anh Lang nổi bật hơn cả, được làm 2 tầng vững chắc. Bên dưới, anh Lang đang cặm cụi nổi lửa, chuẩn bị cho bữa cơm chiều.
Theo anh Hồ Văn Tri (SN 1974, em ruột anh Lang), 3 năm trước khi trở về với gia đình, anh Lang tuy vui vẻ khi có người thân chăm sóc, nhưng không nguôi nỗi nhớ rừng. “Ở rừng, sống trên ngọn cây quen rồi nên về đây mọi thứ quá mới mẻ khiến anh ấy nửa mừng nửa tủi, lâu lâu lại một mình vào rừng, đến chiều tối thì về. Mưa nắng gì anh ấy cũng đi”, anh Tri cho biết.
Được khoảng 2 năm, anh Lang đã hòa đồng với mọi người hơn. Anh không nói được tiếng Kinh, chỉ bập bẹ tiếng Cor của đồng bào vùng cao Tây Trà. Vốn quen việc trèo đèo lội suối, bẫy thú rừng, trở về nhà anh không biết làm gì. Thỉnh thoảng được người thân chở xe máy đi chơi quanh xã, anh vui hơn nhưng tay chân vẫn “ngứa ngáy” nỗi nhớ rừng. Một năm trước, tự thấy mình là gánh nặng của gia đình vì không biết làm gì kiếm sống, anh Lang nằng nặc đòi lên rừng dựng lán trại làm rẫy. Mỗi khi lên rừng, anh địu trên lưng vài bộ quần áo cũ, 5kg gạo và ít nước suối, ở đến khi nào hết gạo lại về lấy.
Về người cha Hồ Văn Thanh (SN 1932), thần kinh ông vốn không ổn định nên từ khi về nhà chỉ biết ngồi một chỗ. Ra khỏi rừng, người thân lập tức đưa ông vào
(Xã hội) - (SHBET) - Trong lúc đánh nhau với người lái máy xúc, ông Đào Văn Mừng gọi con trai tới "trợ chiến". 2 bố con cùng đánh chết 1 người.
| (Xã hội) - (SHBET) - Nhiều vết cứa sâu, dài từ 10-15cm trên cánh tay trái của cô gái trẻ chảy rất nhiều máu. Do phát hiện bạn trai có người mới nên cô gái đã tự tử. |
