Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, bố mẹ đều là những người quanh năm "bán mặt cho đất, bán lưng cho giời". Nhà tôi có bốn anh chị em, vì hoàn cảnh khó khăn nên chẳng ai được học hành tới nơi tới chốn. Tuy nhiên, chúng tôi luôn được bố mẹ dạy dỗ những điều hơn lẽ thiệt.
Tôi là con thứ hai, chắc vì sáng sủa và đỡ ngu ngơ hơn nên được ưu tiên ăn học hơn cả. Năm 1995 tôi trở thành sinh viên Bách khoa, Hà Nội.
Tôi đã hiểu, bà mẹ vợ tương lai định bẫy tôi, để con gái bà chia tay tôi. Tôi thật không ngờ, người có nụ cười hiền lành hôm đó lại là người như vậy.