Từng có một câu chuyện mà khiến tất cả mọi người đàn ông đều suy nghĩ. Đó là một cuộc trắc nghiệm đối với một người đàn ông: Trong một bảng danh sách, anh ta sẽ chọn ai, ai sẽ là người anh chọn để có thể đi cùng anh tới suốt cuộc đời này? Bạn bè, cha mẹ, anh em, con cái hay vợ? Và cuối cùng, sau mỗi lần bắt buộc phải gạch ai đó ra khỏi cái danh sách ấy, thì người duy nhất còn lại là người vợ.
Bạn bè khi sang thì có, khi họa thì đôi khi chả thấy ai. Anh em lớn lên, ai cũng có gia đình riêng và sống cuộc đời của riêng họ. Cha mẹ già rồi cũng bỏ ta đi, không thể ở cùng ta tới tận cuối cuộc đời. Con cái khi chúng lớn chúng cũng có gia đình của chúng, con cái của chúng và rất nhiều những mối lo toan khác.
Còn lại chỉ có vợ ta mới là người ở bên ta đến cuối cuộc đời. Hóa ra người có thể cùng ta khi yếu đau, cùng ta khi nghèo khó, cùng ta khi buồn vui, cùng ta khi già yếu… chỉ có thể là người bạn đời ở bên cạnh. Cho nên, đàn ông mới cần có một người đàn bà, đàn bà mới cần có đàn ông. Khi trẻ là
Tạo hóa ném cho phụ nữ những mối sợ vô hình từ những suy diễn dài rộng của họ. Khi đã hạnh phúc rồi họ lại sợ mất đi.