Tôi và anh ấy đã yêu nhau được hơn nửa năm. Anh ấy là một người hiền lành, dịu dàng, và rất chu đáo. Anh ấy chăm sóc, quan tâm, lo lắng cho tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Vì ở cùng quê nên thỉnh thoảng 2 đứa lại về quê cùng nhau, thời gian ấy tôi rất hạnh phúc, tưởng chừng như yêu và được anh yêu là một điều may mắn nhất trên đời.
![]() |
| Đau đớn phát hiện người yêu chuyên ăn cắp vặt. |
Vậy nhưng mọi chuyện sụp đổ khi tôi tình cờ biết được anh ấy có tật ăn cắp vặt. Lúc đầu tôi cũng chưa biết, tưởng là có trộm vào nhà nên coi như chuyện xui xẻo. Đó là một lần bạn cùng phòng của tôi mất một cái máy nghe nhạc mới mua, lúc đó có anh ở đấy, nhìn hai đứa mặt méo xệch vì nó dành dụm mãi mới dám mua cái máy đó, anh còn an ủi chúng tôi là của đi thay người.
Biết là vậy nhưng vẫn buồn, vẫn tiếc của. Tôi phát hiện ra rằng anh có tật hay ăn cắp vặt khi một lần anh đến phòng tôi ăn cơm, lúc đó có bạn thân của tôi vừa ở trong miền Nam ra chơi, và bỗng dừng cái iPhone 4s của nó “không cánh mà bay”. Lúc đầu chúng tôi lại nghĩ có trộm vào nhà nhưng không, tôi gạt phằng ý nghĩ ấy đi khi cửa nẻo chúng tôi đã khóa chặt.
Dáo dác một lúc thì chúng tôi buồn bã nằm xuống giường, tôi với tay vào cặp sách của anh để lấy cái sạc điện thoại (sạc điện thoại của tôi bị mất nên tôi thường lấy sạc của anh thì bỗng thấy chiếc iPhone của bạn tôi đang nằm chễm chệ trong đó, đã tắt nguồn. Tình cờ lúc đó bạn tôi cũng thấy nhưng bạn ấy là một người tế nhị, không nói gì hết, và lúc đó tôi giả vờ reo vui mừng rằng thấy ở dưới gối rồi.
Với vẻ ngoài hiền lành như thế thì tôi không bao giờ nghĩ lại anh có tật xấu ấy. Tôi sốc vô cùng. Rồi tôi cố gắng tra khảo anh, anh khai máy nghe nhạc trước đây cũng là anh lấy. Mảnh
Tôi tỉ tê khuyên nhủ nhưng một là anh im lặng, hai là nhấm nhẳng bảo công việc đó không phù hợp với anh.
