Nhưng cả người Việt và người Nepal sẽ không thể chấp nhận nếu đoàn này thể hiện tư cách chỉ như một công dân hạng ba.
Hoàng đế Pháp Napoleon đã nói một câu nổi tiếng trong lễ mừng chiến thắng:
“Những chiến sĩ được phong anh hùng ngày hôm nay hãy biết rằng, mình chỉ là anh hùng hạng hai. Bởi vì bởi trong số những người lập tức lao vào đồn địch ngay sau tiếng súng lệnh, có mấy ai trở về?”.
Những người anh hùng hạng nhất thường không nói gì vì chiến công của họ đã trộn vào xương máu. Những người “chạy thoát” khỏi Nepal, dù không hề anh hùng, thì lại tuyên ngôn trên công luận.
Ngay sau khi một thành viên trong đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam khoe trên báo chí rằng đoàn mình đã trở thành nhóm người Việt đầu tiên “thoát nạn”, về nước an toàn, một doanh nhân đã có một chia sẻ hết sức thâm thúy:
Trong một bộ phim về cảnh sát cứu hoả ở Mỹ, ông cảnh sát trưởng nói với những người lính vừa nhập ngũ:
"Nghề của chúng ta là một nghề đặc biệt. Đó là: khi hoả hoạn xảy ra thì dân chúng chạy ra, còn chúng ta chạy vào. Vào nghề này, các anh chỉ cần nhớ ngần ấy thôi."
![]() |
| Bức ảnh người phụ nữ (thành viên Đoàn công tác Hội Chữ thập đỏ VN) tươi cười bên căn nhà sập tại Nepal được cộng đồng mạng chia sẻ (ảnh: FB). |
Trong số 2,977 nạn nhân thảm kịch 11/9 ở Mỹ, có 414 sỹ quan và lính cứu hoả New York đã chết khi họ đi xông vào chỗ những người khác chạy ra.
Những thành viên Việt Nam “thoát nạn đầu tiên, về nước an toàn” không phải lính cứu hỏa, nhưng cái chữ thập màu đỏ họ gánh trên vai, đặt cho họ trách nhiệm hơn cả của một công dân hạng nhất.
Nhưng những công dân “đáng lẽ phải là hạng nhất”, đáng lẽ phải “xông vào” như một bản năng của người cứu giúp giống lính cứu hỏa, thì họ lại “chạy ra” một cách nhanh nhẹn và hoàn hảo nhất.
Cũng đã có những người nói rằng truyền thông, mạng xã hội Việt Nam quá tàn nhẫn, khi đay nghiến nụ cười của một nữ quan chức của đoàn này, khi bà này chỉ tay vào những căn nhà đổ nát ở Nepal.
Đúng, đó có thể là một “khoảnh khắc không chủ đạo” trong tâm trạng của bà này, nhưng tại sao truyền thông lại giận dữ như vậy?
Nếu, nụ cười ấy, nở trên môi của một người đang lăn xả với cơn bĩ cực của dân Nepal, chắc chắn cũng sẽ được thể tất và không gây bão đến như vậy.
| Mình thấy buồn hơn khi đoàn Hội chữ thập đỏ Việt Nam qua học |
Hành động bỏ về của đoàn cán bộ Hội chữ thập đỏ Việt Nam giữa lúc nước bạn Nepal đang dầu sôi lửa bỏng trong cơn hoạn nạn là không thể chấp nhận được.
Thời thế tạo anh hùng và thuốc thử để phân biệt công dân hạng nhất, hạng hai, hạng ba.
Tuyệt đại đa số những anh hùng đều là người bình thường, vụt sáng khi vượt lên những hoàn cảnh thử thách ngặt nghèo bản lĩnh.
Vụ
Nhiều ý kiên cho rằng sự trở về nước của đoàn Chữ Thập Đỏ Việt Nam từ Nepal là hành động tháo chạy, là hèn kém, là sợ chết, là làm nhục quốc thể.
