(SHBET) - Ghen tuông từ xưa tới nay đã vốn đã là chuyện thường tình của những người phụ nữ. Thế nhưng, một khi những người phụ nữ đó đã ngồi ở ngôi mẫu nghi thiên hạ thì chuyện thường tình ấy lại không còn là điều gì đơn giản nữa…
Theo lý thường thì chuyện các bà hậu ghen tuông hay đánh ghen là điều không thể. Bởi lẽ, ai cũng biết rằng, các đức ông chồng của họ là Hoàng đế, kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát cả thiên hạ, kẻ có tam cung lục viện, sở hữu hàng ngàn phi tần mỹ nữ. Để có thể đánh ghen với một ông chồng như vậy, không biết các bà Hoàng hậu sẽ phải tốn bao nhiêu axit hay bao nhiêu tiền bạc để thuê các tay anh chị thay mặt mình giải quyết “kẻ thứ ba” phá đám? Đó là chưa kể, ghen tuông và đánh ghen xét đến cùng là hành vi gây rối và chống đối Hoàng đế.
Nó không chỉ có thể khiến các bà hậu mất chiếc mũ phượng như chơi mà đến cả cái đầu đội mũ cũng khó có thể giữ được trọn vẹn. Thành ra, đã lấy chồng Hoàng đế, mà lại là chính thất thì tốt nhất là không nên ghen tuông. Điều này, có lẽ tất cả các bà Hoàng hậu trong
Viên thị được phong làm Hoàng hậu chứng tỏ Lưu Nghĩa Long rất yêu chiều bà ta, con trai do Viên thị sinh ra lại được phong làm Thái tử, như vậy, cả hai mục đích Viên thị đều đã đạt được, chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Thế nhưng, mọi chuyện trở nên rắc rối khi có sự xuất hiện của Thục phi họ Phan. Phan Thục phi xinh đẹp, lại trẻ trung nên ngày càng được Lưu Nghĩa Long sủng ái.
Thục phi cũng vì thế mà được đà, rất hay khoe khoang sự sủng ái của Hoàng thượng và cho rằng, có ngày cô ta sẽ thay ngôi Viên thị làm Hoàng hậu. Một lần, trước mặt Viên thị, Thục phi khoe rằng, một khi cô ta cần tiền thì Hoàng đế sẽ không bao giờ từ chối, dù số tiền cô ta muốn là bao nhiêu.
Thực tế thì Lưu Nghĩa Long vốn là một ông vua sống rất tiết kiệm.
Ngay cả khi tặng tiền bạc cho Hoàng hậu, mỗi lần cũng chỉ vài ba vạn đồng. Điều này, một người vợ sống cùng Lưu Nghĩa Long lâu năm như Viên thị sao lại không biết? Thế mà nay, ả Thục phi lại nói rằng, ả muốn bao nhiều tiền đều được chẳng phải là nói xằng nói bậy là gì.
Viên thị không tin nhưng vẫn muốn kiểm tra thực hư nên mới mượn danh Phan Thục phi đòi Hoàng đế cho 30 vạn đồng. Không ngờ, Văn Đế Lưu Nghĩa Long quả thực rất nhanh đưa đến 30 vạn không thiếu một đồng một cắc.
Viên Hoàng hậu nhìn 30 vạn đồng tiền ngồn ngộn trước mặt, uất nghẹn không nói nên lời. Từ đó, bà lấy cớ bị bệnh, không chịu gặp Lưu Nghĩa Long. Hoàng đế dù nắm quyền sinh quyền sát, nhưng nay Hoàng hậu nói bị bệnh, không thể gặp cũng không thể nào làm gì được, chỉ đành quay về. Những tưởng Viên Hoàng hậu “chiến tranh lạnh” một thời gian rồi “hòa bình” sẽ trở lại. Tuy nhiên, bà hậu họ Viên quyết định im lặng cho tới tận khi nhắm mắt xuôi tay.
Giờ phút Viên Hoàng hậu lâm chung, Hoàng đế nắm chặt tay bà hỏi bà có muốn nói điều gì không song Viên Hoàng hậu một từ cũng không nói, chỉ nhìn trừng trừng Lưu Nghĩa Long, sau đó tự kéo chăn trùm kín mặt, nhất quyết không nhìn mặt ông.
Cũng vì chuyện này mà Tống Văn Đế đã phải trả một cái giá cực đắt. Sau khi Viên Hoàng hậu qua đời chưa được bao lâu thì Thái tử Lưu Thiệu đã mưu phản, giết chết cả Văn Đế lẫn Thục phi trả thù cho mẹ. Nhiều người nói rằng, nếu như Viên Hoàng hậu chịu nói với Văn Đế một câu trước khi bà về với Link nhập code shbet https freecode shbet pages dev, có lẽ mọi chuyện đã không kết thúc thê thảm như vậy. Song, một khi các bà hậu đã nổi cơn ghen thì khó ai có thể tính trước lường sau được điều gì.
2. Thực tế thì không phải bà Hoàng hậu nào cũng đánh ghen theo cách “im lặng” như Viên Hoàng hậu. Đa phần các bà Hoàng hậu đều phản ứng theo hai cách, một là an phận với “kiếp chồng chung”, “ngậm bồ hòn làm ngọt”, nghĩa là không có chuyện ghen tuông. Số này thường là đông hơn. Hai là ghen tuông một cách quyết liệt và đánh ghen một cách thẳng thừng, thậm chí tàn nhẫn bằng tất cả thủ đoạn mà họ có thể nghĩ ra.
Và khi đó, người ta sẽ được chứng kiến những đòn ghen độc nhất vô nhị trong thiên hạ mà đến tưởng tượng nhiều người cũng khó có thể nghĩ ra được. Chuyện Hoàng hậu Lý Phượng Nương chặt tay “tình địch” làm quà tặng cho đức lang quân của mình là một điển hình cho kiểu đánh ghen thuộc loại này.
Chuyện kể rằng, Hoàng hậu Lý Phượng Nương, vợ vua Tống Quang Tông nổi tiếng là người ghen tuông vô lối. Lại thêm, bản thân Tống Quang Tông bạc nhược, chuyện gì cũng không dám làm trái ý bà thành ra Hoàng hậu họ Lý càng được thể, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thỏa mãn cơn ghen của mình.
Bất cứ cung phi nào có ý định gần gũi hay ngược lại, được Tống Quang Tông có ý sủng ái là y như rằng họ gặp tai họa. Hoặc ngấm ngầm, hoặc công khai, Lý Hoàng hậu tìm mọi cách để triệt hạ đối thủ cạnh tranh “ơn mưa móc” với mình để độc chiếm Hoàng đế. Dường như ghen tuông với các quý phi vẫn chưa cảm thấy đủ, ngay cả đến những cô hầu gái, Lý Hoàng hậu cũng quyết không tha.
Một lần, có cô cung nữ trong cung bưng nước ra hầu Quang Tông rửa tay. Cô cung nữ này vốn cũng chẳng xinh đẹp gì nhưng đôi tay lại trắng trẻo, nuột nà như ngọc chuốt khiến Hoàng đế Quang Tông vô cùng thích thú.
Vốn là vị chúa tể của cả thiên hạ, Quang Tông hết trầm trồ rồi cầm đôi tay của cô cung nữ lên ngắm nghía, vuốt ve giống như gặp được một viên ngọc quý.
Chuyện này đương nhiên không thể qua khỏi con mắt sát sao của bà chúa trong chốn hậu cung Lý Hoàng hậu. Ngay ngày hôm sau, vua Quang Tông nhận được một món quà của Hoàng hậu đựng trong chiếc hộp rất lộng lẫy. Quang Tông hỏi cái gì ở bên trong thì thị nữ theo lời dặn của Hoàng hậu trả lời rằng đó là một vật mà nhà vua rất yêu thích. Quang Tông hăm hở mở ra xem và kêu ối một tiếng, mặt mày sây sẩm. Trong cái hộp là đôi tay tuyệt đẹp của cung nữ xấu số nọ, đã bầm tím và vấy máu.
Sợ mất mật, Quang Tông chẳng những không dám hạch họe gì Hoàng hậu mà từ đó còn rụt rè hơn trong việc ái ân với các cung phi. Còn các giai nhân trong cung cũng lo giữ mạng, không dám mời mọc gì Hoàng đế cả. Thế mới biết, đòn ghen của Lý Hoàng hậu ám ảnh đối với những kẻ tình địch đến thế nào.
3. Thời nay, cho dù là ghen tuông đến thế nào, có lẽ cũng không ai nghĩ ra cách “đánh ghen” khủng khiếp như bà Hoàng hậu họ Lý. Tuy nhiên, chiêu “chặt tay” tình địch làm quà tặng cho chồng vẫn chưa phải là đòn ghen
Vì vậy, rất nhiều trường hợp, Hoàng đế Dương Kiên cũng cả gan vượt khỏi vòng kiềm tỏa của bà vợ ranh ma để ăn trái cấm. Song bất cứ cô gái nào muốn nhòm ngó long sàng của Hoàng đế hay bị Hoàng đế nhòm ngó đến thì kẻ đó chắc chắn không có kết cục tốt lành gì.
Sử sách chép rằng, Dương Kiên có một kẻ thù không đội trời chung là Uất Trì Quýnh. Khi Uất Trì Quýnh bị quân của Dương Kiên đánh bại, Uất Trì Quýnh tự sát, còn cô cháu gái xinh đẹp của y thì bị bắt làm tù binh rồi được đưa vào cung làm người hầu.
Dương Kiên đã chết mê chết mệt cô gái họ Uất Trì này ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Một hôm chẳng hiểu tinh thần phấn khích thế nào, Dương Kiên đi tìm cô cung nữ này rồi ngủ lại một đêm với cô ta. Chuyện đến tai Độc Cô Hoàng hậu và ngay ngày hôm sau, nhân lúc Hoàng đế còn đang bận thiết triều thì Hoàng hậu mượn cớ bắt kẻ gian sai người giết chết cô người hầu này.
Một cô gái xinh đẹp vừa cùng mình đầu gối tay ấp, giờ đã thành cái xác không hồn, Dương Kiên giận đùng đùng nhưng không thể làm gì được Hoàng hậu. Chẳng còn biết làm thế nào, vị chúa tể thiên hạ một mình một ngựa bỏ triều đình lên vùng núi cao rồi ở đó không chịu về. Khi quần thần tìm đến, Dương Kiên vẫn còn nước mắt nước mũi dàn dụa nói: “Ta thân là thiên tử thế mà chẳng được tự do!”. Mãi tới khi một quan đại thần tên là Cao Dĩnh nói với Hoàng đế rằng: “Bệ hạ không thể vì một người phụ nữ mà coi nhẹ thiên hạ”, Dương Kiên mới đổi ý quay trở về cung.
Đòn ghen theo lối “kìm kẹp” của Độc Cô Hoàng hậu phải nói là cực kỳ hiệu quả và có sức ám ảnh rất lớn. Chẳng thế mà ngay khi Độc Cô Hoàng hậu qua đời, Hoàng đế Dương Kiên trong một ngày đã cưới luôn 2 cô vợ trẻ. Song khi ấy, một ông lão đã bước sang tuổi 60 làm sao chịu được sự “dày vò” đó. Thế nên chẳng bao lâu sau, Hoàng đế Dương Kiên lại theo về đoàn tụ với Độc Cô Hoàng hậu để tiếp tục cuộc “sống một vợ một chồng” cho trọn tình trọn nghĩa.
Đại Nam