Những lời yêu thương, hứa hẹn lẽ nào đều là lừa dối? Khi mà trong tôi, một mầm sống nhỏ nhoi đang háo hức chờ ngày nở nụ cười với thế gian?
Lần đầu tôi gặp Việt, phố chào đón bằng những cơn mưa dài mặt. Mưa nhì nhằng như tình cũ, muốn dứt mà không biết dứt làm sao. Tôi ngồi café khuya, đếm xe chạy cho vơi nỗi nhớ. Trong quán lúc ấy chỉ còn mình anh ngồi bàn kế bên. Anh nở nụ cười hiền khô, tiến đến cạnh: “Đừng u sầu mãi nữa cô gái, em cứ thế thì sao Hà Nội tạnh mưa”. Một giọng Sài Gòn không lẫn vào đâu được. Thế là quen nhau, chúng tôi đã nói với nhau dăm ba câu chuyện không đầu không cuối.
Tôi thích ngắm dáng anh ngẩn ngơ đứng đợi ngoài cổng mỗi lần hết giờ học, thích cách anh ríu rít hỏi han chuyện ăn uống, học hành. Có lần giận anh, tôi trốn biệt tích. Lần ấy anh lao đi trong đêm, đi khắp phố xá, mặc cho mưa táp xối xả vào mặt chỉ để xin tôi đừng giận. Tình cảm mỗi lúc thiêu đốt suy nghĩ, như trấu bén lửa ngấm đều. Những ngày tháng bên nhau qua êm như ru…
Đều đặn 2 tháng, bạn trai tôi về Sài Gòn một lần. Những đêm
(Chia sẻ) - Anh nói với tôi rằng, anh sẽ có trách nhiệm với tôi, nhưng người anh yêu thương là cô gái đó.
.gif)









