Tôi 34 tuổi, là trưởng phòng kỹ thuật của một công ty kinh doanh thiết bị điện tử. Tôi lấy vợ đến nay đã ngót ngét 6 năm rồi. Vợ tôi vừa bước qua tuổi 30 cách đây hai tháng. Bắt đầu từ lúc đó, cô ấy bỗng khó tính kinh khủng.
Cô ấy rất hay bắt bẻ tôi, từ việc ngồi bia bọt với bạn tối mịt mới về, không chịu đỡ đần vợ. Cô ấy nói cứ như thể tôi tệ bạc lắm vậy. Thực tế là một tuần tôi đi nhậu với bạn bè 2 lần, còn lại tôi đều về đúng giờ cơm. Kể cũng thật lạ, 6 năm qua tôi vẫn thế, có thấy vợ kêu ca gì đâu. Bây giờ lại học người khác, nảy nòi ra việc bắt chồng phải làm việc nhà. Than thở mệt về việc đi sớm về muộn của tôi, cô ấy lại lôi chuyện tôi không chịu giặt quần áo mỗi khi thay ra. Lâu lắm rồi tôi có đụng vào máy giặt đâu mà biết.
Thực ra tôi thấy nhà cửa rất sạch sẽ, không bẩn chút nào mà cô ấy suốt ngày quét dọn. Quần áo thay xong tôi cũng để sau cánh cửa chứ có vứt lung tung lộn xộn chướng mắt đâu. Con cái chơi xong, tôi cũng thò tay nhặt giúp con đồ chơi vứt vào một xó cho gọn, nào có phải không chịu trông con như lời vợ nói. Nhưng vợ tôi cứ như bị “chạm” vào ổ điện, cằn nhằn lải nhải mãi.
![]() |
| Mấy lần vợ tôi đã vứt giày của chồng ra sân rồi, nhưng chỉ vài tiếng sau thế nào cũng lại chạy ra nhặt vào giặt sạch sẽ cho tôi. |
3 hôm trước, tôi vừa đi chơi với đám bạn về. Tắm rửa xong tôi ngồi ôm con chờ vợ dọn cơm. Nhưng không hiểu sao vợ tôi đùng đùng nổi giận, từ trong bếp lao ra, cầm đôi giày thể thao tôi vừa đi về vứt ra ngoài sân. Chuyện này không phải lần đầu nên tôi vẫn rất bình tĩnh ngồi
Hôm ấy, Mai chẳng phải đợi chờ lâu, chỉ 20 phút sau cuộc gọi "đánh úp" ấy, chồng Mai đã có mặt tại nhà và tự thú tất cả dù vợ không tra hỏi gì.
