Trước mẹ dặn, học hành cho chăm chỉ, sau này có công ăn việc làm rồi kiếm một anh chồng có nhà cửa ở Hà Nội đàng hoàng rồi ở lại đó sinh cơ lập nghiệp. Có như thế bố mẹ mới yên tâm được. Nuôi con gái bao nhiêu năm cũng chỉ mong con lấy được người chồng cho ra tấm ra món. Có nhà cửa đàng hoàng thì khỏi phải lo thuê trọ, sống vật vờ.
Bao nhiêu năm đi học đại học, mẹ lên chơi, thấy căn nhà trọ cũ rích, lại chật chội, mẹ thương con gái nhiều. Nghĩ cho cùng, nuôi con gái cũng chỉ hi vọng nó lấy được người chồng như ý chứ còn mong gì hơn. Các cụ nói, con gái là con người ta chẳng sai chút nào. Con đi lấy chồng rồi thì bố mẹ thương nhớ, chỉ hi vọng con được an phận, sống Shbet16 chơi game trực tuyến sung sướng là bố mẹ yên lòng.
![]() |
| Lấy chồng Hà Nội... |
Thế nên, chẳng có bố mẹ nào lại mong con đi ở trọ mãi nếu con có ý định lập nghiệp ở thành phố. Một là về quê lấy chồng cho gần bố mẹ. Nhưng công việc ở quê không thuận tiện. Thế thì con phải cố mà lấy được anh chồng có sẵn nhà, rồi ở lại đó, thi thoảng bố mẹ còn có nơi ghé chơi.
Ra trường, chỉ mong có được anh người yêu kha khá về kinh tế và ở Hà Nội, có nhà rồi thì càng tốt. Yêu người cũng đi thuê trọ như mình quả là điều khó khăn. Vì như vậy, Shbet16 chơi game trực tuyến
(Chia sẻ) - (SHBET) - Tôi là một cô gái có nhan sắc và trình độ, lại được sinh ra trong một gia đình gia giáo, nề nếp, khá giả và hạnh phúc.
Khi con cứng cáp, tôi xin về nhà ngoại chơi. Mẹ chồng tôi khó chịu ra mặt, nói là chỉ cho tôi về đúng 1 tuần. Tôi không chịu. Ở cữ những 6 tháng, tôi đã cảm thấy mệt mỏi, chán nản lắm rồi, sao lại còn có chuyện về nhà ngoại một tuần thì về làm gì. Đi lại xa xôi, công sức bỏ ra đã nhiều, về một tuần thì không bõ.
Thời gian trước, khi cưới nhau, tôi đã không được về nhà mình thăm bố mẹ thường xuyên. Mỗi lần nói chuyện về là phải tìm hết lý do này đến lý do khác. Không khéo léo thì nhất định bị mẹ chồng nói này nói nọ là chỉ ham vui, không biết ý. Về nhà tốn kém. Chắc bà sợ tôi về ngoại rồi quà cáp, biếu tiền bạc bố mẹ tôi chăng. Thế là, bà chỉ cho tôi 3-4 tháng mới được về một lần. Vậy mà tôi phải cam chịu đấy. Vì không cam chịu chỉ có nước cãi nhau.
Nhưng lần này, khi tôi muốn đưa cháu về nhà nghỉ ngơi, giảm stress, mẹ chồng lại có ý cản, tôi nhất định không chịu. Tôi đã nói với chồng từ trước, về ít nhất một tháng, ở nhà với ông bà ngoại, bà ngoại chăm sóc. Có mấy dịp đâu. Lâu lắm rồi không về thăm bố mẹ, con gái lấy chồng không quá xa vậy mà tính tới khi sinh con đã là gần nửa năm. Có thể chấp nhận được không.
Tôi cãi lại mẹ chồng tôi, tôi kiên quyết là "con sẽ về 1 tháng, mẹ không phải lo lắng gì cả, con sẽ chăm sóc cháu tốt". Đó là tôi đã nín nhịn lắm rồi chứ thực tình, tôi chẳng muốn nhỏ nhẹ chút nào nữa. Nghĩ chuyện lấy chồng mà không được về nhà thăm bố mẹ, giờ sinh xong cũng gây khó dễ, tôi thực sự không chịu được.
Mẹ tôi lên chơi thì không thoải mái. Dù sao thì cũng là nhà thông gia. Có nhà có cửa mà sống chung thế này, thật sự chẳng thấy sung sướng chút nào. Tôi lại nghĩ, ở riêng, dù là thuê nhà trọ có khi lại sướng hơn. Trước đây tôi suy nghĩ sai lầm. Chỉ cần
(Chia sẻ) - (SHBET) - Bố mẹ đẻ,
(Chia sẻ) - (SHBET) - Lúc ấy bố mẹ tôi đều đang mải lo kiếm tiền, ít quan tâm đến con cái.
