Tôi là cô gái có nhan sắc trung bình, may mắn đậu được vào một trường cao đẳng ở thủ đô, rồi tốt nghiệp, rồi tạm thời xin được chân nhân viên bán hàng tại một siêu thị.
Lương nếu tằn tiện cũng đủ tạm sống qua ngày. Biết thân biết phận, tôi vốn chẳng mơ ước gì xa vời, nhưng cuộc gặp gỡ và duyên phận với chồng tôi bây giờ hệt như câu chuyện cổ tích cô bé lọ lem lấy được hoàng tử.
Ngày hôm đó, trong lúc tính tiền cho vị khách trung niên đã có sự cố xảy ra. Với tổng hoá đơn hơn 3 triệu đồng, vị khách cứ một mực cho rằng đã đưa đủ cho tôi số tiền, trong khi đếm đi đếm lại tôi vẫn thấy thiếu 2 tờ 500.000 đồng nữa.
Vị khách đã làm toáng lên ở bộ phận thu ngân và khăng khăng tôi đã ăn gian, làm sai và có ý đổ cho tôi và lấy tiền của ông. 1 triệu đồng, cũng gần bằng 1/3 tháng , khuôn mặt bảnh trai anh dễ dàng có mọi thứ kể cả cô vợ xứng đôi vừa lứa với anh hơn, sao lại là tôi – cô gái nông thôn nghèo, trình độ cao đẳng, lương tháng chưa quá 4 triệu đồng.
Cho đến khi đám cưới được tổ chức rồi đêm tân hôn ấy, tôi mới vỡ ra ít nhiều sự thật.
Đêm tân hôn – đêm đáng được chờ đợi để trở thành người đàn bà hạnh phúc nhất. Tôi tắm rửa kỹ càng, chọn cho mình bộ . Bởi tối nào anh cũng né tránh và ngủ riêng trong căn phòng làm việc của mình. Chúng tôi còn chưa có giây phút nào thực sự là ?