Tôi sinh ra trong một gia đình không mấy hạnh phúc, ông bố khá cổ hủ, đánh đập chửi bới vợ con thường xuyên, thỉnh thoảng lại rượu chè cờ bạc, trong khi mẹ tôi lại tần tảo chăm lo việc nhà, phụ nữ trong những căn bếp Việt vẫn luôn thiệt thòi như vậy. Nên khi lớn lên tôi đã thầm nghĩ nếu có cơ hội thì tốt nhất là nên lấy một ông chồng Tây, bởi vì họ sống văn minh, nhân văn và có vẻ biết chiều chuộng hơn.
![]() |
| Nên chọn thứ gì "vừa vặn" với mình. |
Thế nhưng trong suốt quãng thời gian đi học, tôi lại trải qua hai mối tình với những người bạn chung lớp, cả hai mối tình đó cũng không được, bởi vì tôi không thể chịu nổi cái tính cách gia trưởng, kìm kẹp và thái độ khinh khỉnh, hay giận dỗi, chấp vặt của họ. Thế nên tôi quyết định đầu tư vào việc học tiếng Anh, thỉnh thoảng có mặt ở những quán bar nhỏ để giao tiếp với mấy anh Tây, và thấy thực sự rất thích, Họ là những người hài hước, sống phóng khoảng, lịch sự và dễ gần, khác hẳn với đàn ông Việt.
Học xong Đại học, tôi chen chân vào làm ở một công ty nước ngoài,
(Chia sẻ) - (SHBET) - Tiêu chí của mình là chuẩn nhất.
.jpg)