19 tuổi tôi theo bác họ ra thành phố làm thợ hồ kiếm sống, đồng lương phụ thuộc vào mỗi công trình lớn, nhỏ mà chủ thầu nhận được. Ăn tiêu hết sức dè sẻn, mỗi tháng tôi cũng gửi về quê cho bố mẹ được năm, bảy trăm nghìn.
Sức dài vai rộng lại quen vất vả nhà nông nên tôi chẳng từ việc gì, làm băng băng. Ông chủ quý tôi lắm. Ăn uống kham khổ, ngủ thì vạ vật lán lều, thế mà ai cũng khen tôi đẹp trai, cơ bắp vạm vỡ, ăn đứt nhiều trai thành phố.
Chẳng những thế, Trời còn phú cho tôi giọng hát trầm ấm nên lúc rảnh rỗi, anh em thợ hay quây quần quanh tôi để tôi hát cho họ nghe để vui hơn mà quên nhọc nhằn đời thợ.
Phụ hồ được hơn một năm thì tôi lên làm thợ xây chính nên lương, thưởng cũng cao hơn nhiều so với làm phụ hồ.
Gần cuối năm ông chủ nhận được hợp đồng sơn sửa cho một biệt thự 5 tầng ở trung tâm thành phố. Chủ căn biệt thự là một phụ nữ gần 50 tuổi, góa chồng, có một anh con trai đang làm cho một công ty liên doanh với nước ngoài ở tỉnh bên.
Căn biệt thự thật đẹp, đồ đạc toàn hàng xịn, có cả sân vườn cây cảnh với nhiều loài cây, hoa lạ mắt. Trong gara ô tô là chiếc xe mới cáu cạnh màu đỏ chói của bà chủ, nghe nói anh con trai cũng có ô tô riêng.
Giầu có nhưng bà chủ chẳng hề kênh kiệu, bà xởi lởi nói chuyện với anh em thợ, cho chúng tôi dựng lán ở góc sân để tiện sinh hoạt và sửa sang căn nhà.
Với riêng tôi, không hiểu sao tôi cứ có cảm giác là bà chủ hay nhìn lén tôi. Cái trực giác của thằng con trai đến tuổi yêu đương nó lạ lắm, mỗi lần phát hiện bà chủ đang “ngắm” tôi,
(Chia sẻ) - Tan tiệc, tôi thấy người chếnh choáng, một cảm giác thật lạ cứ hừng hực, cứ dâng trào bức bối, rồi bà chủ giàu sang đã biến tôi thành đàn ông trên chiếc giường nhung lụa của bà