Mối tình đầu tiên của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt

11:31, Thứ ba 17/05/2011

( PHUNUTODAY ) - Chính trong lớp học ấy, dần dần, Kim Anh có cảm tình với người con trai cao, gầy có khuôn mặt cương nghị với cặp mắt đen rực sáng thông minh. Anh có giọng nói ấm áp, truyền cảm và lôi cuốn.

(Phuntutoday) - Khoảng tĩnh lặng sau một cuộc chiến dài. Sau ngày Sài Gòn giải phóng, ngày xum họp Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số, có một người đàn ông đứng tuổi tìm đến đoạn sông Bến Dược. Ông đứng lặng nhìn sâu xuống dòng nước đang vô tình chảy, nhấn sâu trong mình mối tình đầu, người vợ yêu của ông với hai con. Chiều buông xuống, tiếng bìm bịp kêu nghe buồn da diết.

Gặp gỡ

Miền Tây Nam bộ cuối những năm 40 của thế kỷ trước, buổi sáng thật thanh bình. Làng mạc êm đềm, bóng dừa bóng chuối che rợp các khu vườn mát rượi đất phù sa. Con đường đất nhỏ lượn trên bờ rạch nước đầy ắp soi bóng rặng dừa nước xanh rợp.

Dưới dòng kênh, tím ngắt một màu hoa lục bình. Con ghe nhỏ của anh Tám Thuận (bí danh khi đi hoạt động cách mạng của anh Võ Văn Kiệt), phó Bí thư tỉnh ủy Rạch Giá, lách qua những con kênh trong làng. Bất chợt giữa cánh đồng lúa nước mênh mông, một đầm sen rực rỡ hiện ra. Người thanh niên chợt thấy nhớ nhà, nhớ mẹ da diết.

 

Đồng chí Võ Văn Kiệt lúc ở căn cứ U Minh
Đồng chí Võ Văn Kiệt lúc ở căn cứ U Minh

 

Vĩnh Long quê anh cũng một miền sông nước, cũng những đầm sen vào mùa hương thơm tỏa cả một vùng. Mải suy nghĩ, ghe của anh  chợt quẹo ngang tránh chỗ cho một chiếc ghe chở một cô gái đi học. Dưới vành nón lá, một gương mặt trái xoan trắng hồng, đôi mắt đen to tròn. Bắt gặp cái nhìn sững sờ của anh Tám, cô gái vội quay đi. Anh thẫn thờ quay ghe đi tiếp.

Gần 30 tuổi anh chưa một lần yêu. Cuộc đời làm mướn vất vả từ nhỏ rồi tham gia cách mạng. Năm 18 tuổi, anh chỉ huy cuộc nổi dậy ở Vĩnh Long vào đêm Nam Kỳ khởi nghĩa 1940. Bị giặc Pháp truy lung ráo riết, anh chuyển về Con trai Võ Dũng
Đầu những năm 90 của thế kỷ hai mươi, ông Võ Văn Kiệt làm Thủ tướng khi nền kinh tế Việt Nam bước vào giai đoạn khó khăn nhất. Quyết tâm phục hồi nền kinh tế Việt Nam để theo kịp các nước trong khu vực Đông Nam Á, anh đi nhiều nước, học hỏi nhiều. Anh thường nghĩ: Để phát triển kinh tế, phải phát huy sức mạnh dân tộc, mở rộng dân chủ và tự do, nhân tài phải được trọng dụng. Ông Kiệt nói: “Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình chứ không phải của riêng bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả”.

Gần hai nhiệm kỳ Thủ tướng, ông là người trực tiếp tham gia quyết định và thực hiện đường lối đổi mới cho kinh tế Việt Nam: xóa quan liêu, bao cấp, xây dựng những thể chế theo hướng thị trường. Ông ủng hộ quyền tự do kinh doanh của người dân theo pháp luật, ủng hộ thu hút đầu tư nước ngoài. Ông đã để lại dấu ấn trên khắp miền đất nước: đường dây 500 KW, nhà máy lọc dầu Dung Quất… Người ta gọi ông là “Kiến trúc sư của đổi mới Việt Nam”.

Ở tuổi tám mươi, ông vẫn còn rất sung sức với bao dự định cống hiến. Ông còn dự định sang Hà Lan Shbet888.com tỷ lệ cược cao tìm hiểu về hệ thống đê chống nước biển dâng cho thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng chuyến đi ấy mãi mãi chỉ là dự định. Vào một ngày hè nóng nực của tháng 6 năm 2008, Anh đột ngột ra đi mãi mãi.

Ý nguyện cuối cùng của ông vẫn chưa đạt được. Bốn mươi năm sau ngày vợ mất, ông vẫn hy vọng và tìm kiếm mộ vợ con. Rất nhiều lần ông Kiệt cùng con gái Hiếu Dân đi bộ dọc bờ sông Sài Gòn, đoạn Bến Dược để tìm. Hai bên sông là rừng, không có người ở, có nhiều mộ vô danh. Từ sáng sớm đến hoàng hôn, không biết ông đã đi bao nhiêu cây số. Ông đi tìm lúc Sài Gòn mới giải phóng đến khi tóc đã bạc trắng. Hy vọng tìm mộ vợ ngày càng xa vời theo năm tháng... Sau ngày ông mất, Shbet111 slot, casino, thể thao, xổ số tìm thấy một lá thư trong cuốn sổ cá nhân của ông gửi Thường vụ tỉnh uỷ và Ban chấp hành Đảng bộ Vĩnh Long.

“Trước đây, tôi có ý định khi qua đời, tôi được nằm tại quê nhà – sanh đâu trở về nằm xuống ở đó. Nhưng tôi có một hoàn cảnh riêng khá đặc biệt, người vợ quá cố của tôi và hai con tôi lại nằm xuống tại một đoạn sông Sài Gòn không tìm được xác do giặc Mỹ sát hại (năm 1966).

Những nỗi đau không nguôi sau gần 30 năm và từ đó tôi có một nguyện vọng: Khi tôi qua đời được hỏa táng và rải tro xuống đoạn sông Sài Gòn để trọn nghĩa thủy chung, đúng với những lời hẹn ước ban đầu. Đó cũng là truyền thống thủy chung của dân tộc. Vậy là đúng đạo lý của con người bình thường. Nếu có một thế giới nào đó ở phía kia thì tôi sẽ gặp lại vợ con tôi, còn không – chắc là không, thì tâm hồn cũng được thanh thản”.

Nguyệt Tú – Nguyệt Tĩnh

 

chia sẻ bài viết
Theo:  giaitri.thoibaovhnt.vn copy link
Tác giả:
Từ khóa:
Tin nên đọc