Tôi và cô ấy quen nhau khi tôi học năm thứ nhất đại học. Còn cô ấy là một công nhân xí nghiệp may gần trường tôi. Sở dĩ tôi biết cô ấy khi cả hai cùng sống trong một khu trọ. Mới lần đầu nhìn thấy cô ấy, tôi đã có sự cảm mến đặc biệt. Khi làm quen, dù biết cô ấy hơn tuổi, tôi vẫn quyết định tiếp tục mối của mình.
![]() |
| Ngày dẫn người yêu về ra mắt là ngày ân hận nhất cuộc đời. |
Thời gian trôi nhanh, tình cảm giữa tôi và cô ấy dần tiến xa hơn tình bạn và tình hàng xóm. Tôi biết cô ấy thích mình, nhưng tôi vẫn có một chút do dự bởi em sợ tình cảm giữa hai đứa sẽ gặp nhiều cách trở. Cô ấy nhiều hơn tôi 3 tuổi, nghe nói bố mẹ ở quê đã giục cưới xin, còn tôi mới chỉ là cậu sinh viên, làm sao tôi vừa học vừa lấy vợ được.
Nhưng vì ở gần nhau, nên đến lúc nào không hay. Cô ấy thật sự yêu thương và chăm sóc tôi vô cùng chu đáo. Mỗi ngày tôi đi học về, cơm nước cô ấy đã nấu sẵn và mang sang cho tôi ăn. Tôi vẫn nhớ, vẫn giữ chiếc hộp cơm ngày nào đã nuôi nấng tôi ăn học, nên người.
Cũng do hoàn cảnh gia đình tôi có chút khó khăn, nên từ khi yêu nhau thân mật cô ấy đã trích lương ít ỏi của mình đóng tiền phòng trọ, thậm chí đỡ đần cả học phí cho tôi. Những điều cô ấy làm tôi hơi ái ngại, nhưng vẫn vô cùng cảm kích. Thời gian trôi nhanh, tôi đã quá quen với hình bóng của cô ấy.
Tuy không nói ra, nhưng trong thân tâm, tôi biết cô ấy đang mong chờ tôi tốt nghiệp từng ngày để sớm định ngày hôn lễ. Tôi cũng đã rất cố gắng làm mọi việc để cô ấy vui. Thậm chí, năm thứ 4, để tiết kiệm hơn 2 đứa đã thuê một phòng trọ khác tuy chật chội hơn một chút nhưng rẻ hơn để sống cùng nhau.
Tôi chưa bao giờ có ý định
Tôi dù khá giả nhưng lại không sành điệu, đẹp trai, sang chảnh theo cách cô ấy muốn. Còn em bỏ tôi chỉ vì gia đình tôi khá giả.
