(SHBET) - Theo những ghi chép của “Nhật Bản thư kỷ” cũng như nhiều bộ chính sử khác của Nhật Bản còn được lưu lại tới ngày nay thì người quản lý việc thờ cúng tại Thần cung, đền thờ Thiên Chiếu Đại Thần và thần xã tắc đều là những cô công chúa chưa chồng của hoàng thất. Họ được gọi là các thánh nữ hay “Trai vương” và là người thay mặt hoàng thất thờ phụng các thần linh với những quy chế cực kỳ nghiêm ngặt. Thế nhưng, là những người con gái đương độ xuân thì, đã có không ít những trường hợp các vị “thánh nữ” này đã “vượt rào” để đi theo tiếng gọi của tình yêu…
1. Chế độ “Trai vương” trong tiếng Nhật gọi là Saio bắt đầu thời Thiên hoàng Tammu (631 - 668). Sau khi giành được vương vị, Thiên hoàng Tammu đã đưa cô con gái của mình là công chúa Oku tới Thần cung Ise trông coi việc tế tự tại đây. Oku cũng trở thành “Trai vương” đầu tiên trong
Công chúa biết mình là phận nữ tu tuy phải giữ gìn thanh danh cho hoàng tộc, nhưng bản thân lại không thể tự kiềm chế được nên không có cách nào từ chối Nguyên Nghiệp Bình. Tuy nhiên, tại nơi công chúa tu hành, rất nhiều người qua lại, để ý nên việc hai người thường xuyên gặp gỡ, ân ái là cực kỳ không tiện. Vì vậy, vào một đêm thanh vắng, công chúa len lén rời khỏi tu viện tới phòng của Nguyên Nghiệp Bình.
Lúc đó, Nguyên Nghiệp Bình còn đang ngồi trong phòng tương tư công chúa thì đột nhiên nghe tiếng gọi cửa. Ngước mắt nhìn ra ngoài, Nguyên Nghiệp Bình thấy một đứa trẻ, phía sau đứa trẻ là công chúa mà anh ta đang nhớ thương. Vui mừng khôn xiết, Nguyên Nghiệp Bình đẩy cửa, kéo công chúa vào phòng mình.
Từ lúc đó cho tới khi trời gần sáng, hai người ân ái mặn nồng. Đến khi thức giấc, công chúa vội vã trở về Thần cung, không kịp nói với nhau lời nào. Công chúa đi rồi, Nguyên Nghiêp Bình lại ngồi than thở sầu não vì thời gian ở bên nhau quá ngắn ngủi.
Đêm thứ 2, Nguyên Nghiệp Bình đã đốt đèn từ rất sớm chờ đợi người tình. Tuy nhiên đợi mãi mà không thấy công chúa tới, lại không thể sai người sang hỏi nên Nguyên Nghiệp Bình chỉ đành ngồi đợi, lòng nóng như lửa đốt. Cho đến khi trời gần sáng, công chúa mới sai một đứa trẻ mang tới một bức thư.
Nguyên Nghiệp Bình mở vội bức thư, trong thư viết rằng, tối qua không thể ra ngoài, hẹn chàng tối nay sẽ tới. Nguyên Nghiệp Bình buồn bã viết thư trả lời, hẹn rằng mình nhất định sẽ đợi. Tuy nhiên, không may mắn cho cặp tình nhân vụng trộm, ngày hôm đó, thái thú của Ise nghe tin đặc sứ của Thiên hoàng tới đây đã mời tới phủ của mình mở tiệc thâu đêm.
Nguyên Nghiệp Bình không thể từ chối, ngồi uống rượu với quan thái thú mà lòng như lửa đốt. Điều Nguyên Nghiệp Bình lo lắng chính là, sáng ngày mai, theo lịch trình đã được sắp xếp từ trước, anh ta sẽ phải rời khỏi Ise để sang một vùng khác. Nếu như tối nay không gặp được người tình trong mộng thì chắc chắn họ sẽ khó có cơ hội để gặp lại nhau lần nữa.
Sáng sớm hôm sau, khi Nguyên Nghiệp Bình chuẩn bị lên đường thì công chúa lại một lần nữa sai đứa trẻ mang thư tới. Trong thư, công chúa trách móc Nguyên Nghiệp Bình thất hẹn. Nguyên Nghiệp Bình cũng không còn cách nào khác, viết một câu vào bức thư “Trèo núi, vượt biển cũng sẽ có ngày gặp lại”. Viết xong đưa cho cậu bé mang trở về rồi lên đường rời khỏi Ise trong nỗi tương tư.
Đã từng có thời người ta cực lực lên án những câu chuyện thuộc diện “đồi phong bại tục” như trên. Song xét cho đến cùng, dù xuất thân từ tầng lớp quý tộc thì các công chúa hay thánh nữ cũng giống như những người con gái bình thường khác, nghĩa là cũng có ham muốn bình thường của con người. Vì vậy, nếu như họ có “vượt rào” để đi theo tiếng gọi của tình yêu âu cũng là chuyện thường tình.
- Cù Thăng