Có lần ăn trưa cùng một nữ luật sư, chúng tôi trò chuyện về vụ án đang rầm rộ trên báo chí buổi sáng hôm đó, là vụ một vợ nghi phạm đang bị công an tạm giữ, đã bị một kẻ xưng danh công an gọi đến tống tình. Tôi kể một
Không ít lần tôi bắt gặp những ánh mắt, thái độ "rẻ rúng" đàn bà bỏ chồng. Tôi cứ bị ám ảnh, có phải vì sau cái chênh chao bỏ chồng, các chị đang làm giảm giá trị của mình?
Cô bạn
Tại sao người Việt ngại nhìn vào mắt nhau, nói với nhau 3 từ đơn giản ấy. Tại sao, họ phải làm 1 phép thử qua tin nhắn?
Cô bạn tôi nói:
- Lật lại vấn đề nhé: Thế có anh chồng nào muốn mang vợ ra để tế thay cho tội mình không? Có ông nào nợ đầm đề thì đi trốn nợ chứ mấy ai thảy bà vợ ra ngủ gán nợ? Hay ngay cả ở trong tù vẫn hy vọng vợ còn ở ngoài chờ mình, không léng phéng với ai, với bất kỳ lý do gì? Tớ đã vào trại tạm giam gặp bao nhiêu thân chủ, không ai muốn mình đã phạm pháp, mất quyền công dân, lại còn mất luôn cả hậu phương, gia đình tan nát! Xong, xem từ phía lý lẽ của kẻ gạ tình. Trên đời này đàn ông có thể mang tiền ra để dụ dỗ đàn bà lên giường. Có thể mang thuốc mê, thuốc kích dục ra để lôi đàn bà lên giường. Có thể mang đám cưới và hôn nhân tương lai ra để dụ được người yêu lên giường. Cũng có thể mang chức vụ, quyền lợi ra hứa hẹn để dắt được gái tham lên giường. Thế nhưng mang luật pháp và quyền lực ra làm thuốc gây mê để dụ đàn bà có chồng, to gan thế chẳng sớm hay muộn cũng bị xử lý. Vấn đề chỉ là, chính những bà vợ cố tình tin rằng, đó là một thứ thuốc mê chính hiệu! Và mình lên giường là vì mình yêu chồng!

Đọc truyện Kiều năm lần bảy lượt, xem mãi tấm gương “bán mình chuộc cha” của nàng Kiều thì cũng cứ coi đó là giải pháp của lịch sử, của văn chương, của một ước lệ về nếp nhà, tình nghĩa, chữ hiếu chữ trinh trong văn vở. Nhưng đời nay mà cứ nhăm nhăm nghĩ rằng, bán mình chuộc cha được thì hiến mình cứu
Đàn ông thường chạy theo những thứ xa xỉ mà bỏ quên đi người yêu thương họ thực sự. Cũng giống đàn bà vì muốn bắt kịp đàn ông hờ hững mà làm tổn thương những người cạnh mình.