Giờ đây mỗi lần nghe thấy hai từ "tiêu khiển", ta nghĩ ngay đến cảnh một người ngồi thu lu một góc trong phòng, nhàn hạ xem tivi hoặc lướt web. Tuy nhiên, trước khi truyền hình và mạng phát triển rầm rộ như hiện nay, nếu muốn coi cảnh bác sĩ làm Shbet888 tiền thưởng cực khủng hay chiêm ngưỡng dung nhan người nổi tiếng, người ta phải rất tốn công: phải nhấc mông khỏi ghế, lê xác ra ngoài và thậm chí... bày mưu tính kế. Những cách người ta dùng để giải trí trước khi có tivi sau đây có thể sẽ khiến bạn phải... hết hồn, hoặc chí ít cũng phải tự hỏi vì sao lại thế.
1. Xem người ta... bơm phồng khinh khí cầu
Các sự kiện liên quan đến khinh khí cầu lúc nào cũng thu hút rất nhiều người đến tham dự, tính ra ở châu Âu thời đó khó kiếm được sự kiện nào lại đông vui, rôm rả hơn. Khinh khí cầu khí nóng không người đầu tiên bay vút lên trời năm 1783, tại Paris, Pháp. Trước đó nhiều ngày, không kể là những công tác chuẩn bị ban đầu hay là bơm phồng khinh khí cầu, dân chúng đã đổ xô đến xem đông như trẩy hội. Đến nỗi, công việc có nguy cơ gặp trở ngại, và vì thế người ta đã phải bí mật di rời khí cầu đi.
Đến ngày cất cánh - tức 27/8/1783, cả ngàn người đã kéo đến Paris chứng kiến, trong đó có cả Benjamin Franklin, Đại sứ Mỹ và triều đình vua Louis XVI. Khi khinh khí cầu hạ xuống tại một ngôi làng cách đó vài dặm, người dân tại đây đã rất hoảng loạn; họ dùng chĩa đâm, lấy đá ném vào khí cầu, phá hủy nó.
![]() |
| Thời chưa có tivi, các sự kiện liên quan đến khinh khí cầu lúc nào lúc nào cũng đông nghẹt. |
Rồi khi anh em Montgolfier đưa những , luật lệ của chính phủ và giáo hội lại khá thoáng, việc… mổ xẻ xác người bắt đầu trở nên thịnh hành. Đầu tiên, việc này chỉ được thực hiện trong những phòng hay nhà nhỏ cho một số ít sinh viên y khoa xem. Nhưng sau này, một nhóm người rõ là nhàn rỗi chẳng có việc gì làm và có vẻ cũng khá là bệnh hoạn bắt đầu la ó đòi tham gia sự kiện.
Những “rạp giải phẫu” thiết kế đặc biệt đã được dựng lên một cách có chủ ý tại nhiều thành phố lớn ở châu Âu, có sức chứa cả ngàn người. Vé được bán cho công chúng với đa dạng, thường là dựa trên mức độ “thú vị” của bộ xác. Khán giả đi xem rất đông nên đến năm 1502, một bác sĩ đề nghị nên thuê thêm vệ sĩ.
Tranh vẽ về thời kỳ này cho thấy khán giả là đàn ông, tuy nhiên, phụ nữ cũng đi xem “rạp giải phẫu”. Năm 1748, ở Dresden, Đức bắt đầu có những khu vực khán đài chỉ dành cho nữ giới. Ở Bologna, Ý, chị em xúng xính váy áo đẹp nhất của mình đến dự sự kiện; buổi tối khi sự kiện kết thúc, dạ vũ hay ” người dân.
4. Đi thang cuốn
Thang cuốn ra đời khiến mọi người hoàn toàn kinh ngạc. Trước đó, chưa có thứ gì giống thế. Năm 1892, Jesse Reno được cấp bằng sáng chế cho ý tưởng của mình; tới năm 1896, chiếc thang cuốn đầu tiên được lắp đặt ở công viên Coney Island.
Thang cuốn này khác thang cuốn ngày nay ở chỗ bạn ngồi lên các thanh gỗ chứ không đứng trên bậc thang, nhưng nguyên tắc hoạt động thì giống hệt. Vành đai giúp đưa mọi người lên cao khoảng 2 tầng với góc nghiêng 25 độ.
![]() |
| Dù thang cuốn chỉ được trưng bày tại công viên 2 tuần nhưng đã có khoảng 75 ngàn người tìm đến để sử dụng thang. |
Năm 1900, thang cuốn được chuyển tới châu Âu, trưng bày tại hội chợ Exposition Universelle tại Paris và giành giải nhất. Không lâu sau đó, hãng Otis mua lại bằng sáng chế của Reno và bắt đầu sản xuất thang cuốn để kinh doanh.
Năm 1897, cửa hàng bách hóa ở New York đầu tiên đưa thang vào sử dụng cũng đưa luôn thang vào quảng cáo của cửa hàng: Thang sẽ đưa khách lên tầng 2 chỉ trong 26 giây!
Tuy nhiên, thang cuốn thời này gặp phải vấn đề là chỉ đi lên, không thể đi xuống. Nhưng khi thang-cuốn-đi-xuống-được ra đời, phải mất 3 thập kỷ để công chúng và các doanh nghiệp làm quen và… đỡ sợ.
5. Nhìn chằm chằm những em bé sinh năm
Trước khi 5 chị em Yvonne, Annette, Cecile, Emilie và Marie ra đời vào năm 1934 tại Ontario, Canada, không một ai biết rằng người ta có thể
(Khám phá) - (SHBET) - Từ lâu, bảng cầu cơ đã được coi là công cụ nguy hiểm đầy huyền bí dùng để giao tiếp với thế giới tâm linh. Vậy bí ẩn đằng sau nó là gì?

