Tôi dấn thân vào con đường lầm lạc này từ rất sớm, mới 16 tuổi. 16 tuổi, những bạn đồng trang lứa với tôi khi ấy đang ngày đêm đèn sách trên ghế nhà trường, còn tôi đã quá sành sỏi trong khoản kiếm tiền từ …vốn tự có của mình.
Nhà tôi nghèo lắm, căn nhà tranh vách đất xập xệ xiêu vẹo giữa cánh đồng, cảm tưởng chỉ cần cơn gió mạnh thổi qua cũng đủ để cuốn phăng mọi thứ.
Bố tôi là một kẻ nát rượu, còn mẹ, là người phụ nữ cơ cực, luôn luôn cam chịu. Tôi có một em trai mới 8 tuổi, gầy tong teo, mỗi lần thằng bé cởi trần, tôi cảm tưởng có thể đếm được từng giẻ xương sườn trên Sh88bet đăng ký miễn phí khẳng khiu của nó.
Tôi lớn lên từ những trận đòn roi của bố, bố tôi cứ mỗi lần uống rượu say là lại lôi mẹ con tôi ra đánh đập, mà ngày nào ông cũng say, ông nhậu nhẹt từ sáng tới chiều, nếu không cùng đám bạn nhậu trong làng thì ông cũng ôm chai rượu uống một mình. Cứ rượu say là ông bắt đầu đập phá, trong nhà cũng chẳng còn gì để đập nữa, vậy là ông túm tóc mẹ lôi ra đánh, những trận đòn thập tử nhất sinh cay độc trút xuống đầu mẹ như cơm bữa mà tôi tuyệt nhiên không thấy mẹ chống cự bao giờ. Bà chỉ biết ôm đầu chịu trận, rồi khóc.
Có lần, khi tôi đang học lớp 9, bố uống say, ông lôi tôi ra trước cửa nhà, rút dây lưng đánh tôi tới tấp. Vì sợ hãi, vì quá đau đớn, tôi vùng lên chống cự, tôi đẩy bố tôi ngã xuống. Ông ngã dúi xuống cửa nhà, mẹ tôi thấy thế lao vào ôm tôi, khóc lạc cả giọng, bảo : “Con ơi, sao con làm thế”. Cũng lúc ấy, bố tôi đứng lên được, ông như một người điên, vừa chửi bới vừa giáng những trân mưa roi xuống người mẹ con tôi. Sau trận đòn đấy, tôi không đi lại được, khắp người đầy vết bầm tím, tôi ốm sốt li bì.
Bố tôi vẫn uống rượu lè nhè suốt ngày, ông rủa tôi: “Sao mày không chết mẹ mày đi, cả con mẹ mày nữa, chúng mày còn làm khổ tao đến bao giờ nữa?”. Tôi sợ hãi nằm rúm vào góc giường, nước mắt ứa ra ướt lạnh.
Cũng từ trận đòn ấy, tôi nung nấu ý định bỏ trốn, tôi không thể tiếp tục sống trong căn nhà chỉ toàn đòn roi như này được nữa. Tôi không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, chỉ biết là phải đi.
Thế là trong 1 đêm mưa gió bão bùng, lừa lúc mẹ tôi đang loay hoay hứng nước dột trong căn bếp, tôi bỏ trốn, hành trang mang theo chỉ vỏn vẹn mấy bộ quần áo cũ rách và hơn trăm bạc tôi lấy trong túi áo mẹ. Số tiền mẹ tôi đi làm thuê cả ngày nay. Tôi để lại một bức thư, vừa xin lỗi mẹ, vừa hứa khi nào kiếm ra tiền tôi sẽ về đưa mẹ và em đi, thoát khỏi cơ hàn, thoát khỏi người bố nát rượu và tàn độc.
Tôi bắt chuyến xe muộn nhất lên thành phố. Một đứa con gái tí tuổi đầu, chưa bao giờ được đi đâu, cù bơ cù bất. Đêm đầu tiên, tôi co ro ngủ ở chân cầu vượt.
Thế rồi, ngày hôm sau, một nhóm người đi làm về sớm tìm thấy tôi, ướt lạnh, tím tái vì đói và rét. Những người đó đưa tôi về phòng trọ, cho tôi ăn uống. Khi tôi vừa khóc vừa kể lại cảnh ngộ của mình, chị N. – người nhiều tuổi nhất hỏi tôi, có muốn ở đây với các chị không, dần dần, các chị sẽ dạy tôi làm ăn.
Tất nhiên là tôi đồng ý, thậm chí còn thấy mình may mắn, nếu không gặp được các chị, không biết tôi sẽ đi đâu, về đâu. Tôi không biết các chị làm gì, chỉ thấy làm đêm, ngủ cả ngày, lúc nào đi làm cũng
(Chia sẻ) - Sau một thời gian bỏ đi, anh về đưa đơn ly dị, nói để lại hết những gì mà chúng tôi làm ra cho ba mẹ con, chỉ cần tôi đồng ý ký đơn.









