Nếu nói nàng công chúa quái chiêu bậc nhất Trung Quốc cổ đại có lẽ phải kể đến Lưu Sở Ngọc Sơn Âm công chúa, con gái của Nam Tống Hiếu Vũ Đế Lưu Tuấn. Mẹ đẻ của Sơn Âm công chúa là Văn Mục hoàng hậu Vương Hiến Nguyên. Bà sinh cho Hiếu Vũ Đế 2 trai, 4 gái. Trong bốn nàng công chúa ai cũng đều hưởng nét đẹp trời ban, nhưng Sơn Âm công chúa là yêu kiều nhất.
![]() |
| Lưu Sở Ngọc Sơn Âm công chúa. |
Năm thứ 8 Đại Minh, tức tháng 5 năm 464 công nguyên, em trai Lưu Tử Nghiệp của nàng kế vị khi vừa 15 tuổi và xưng là Phế Đế. Phế Đế vốn là ông hoàng hoang dâm, háo sắc có thể nói cũng vào hàng hiếm có trong lịch sử. Ngoài việc tuyển chọn mỹ nhân khắp thiên hạ, ông ta còn thu nạp cả sủng phi của cha. Thậm chí ngay cả cô ruột, chị ruột ông ta cũng tìm mọi cách chiếm đoạt. Người cô ruột bị ông ta cưỡng đoạt được ghi lại trong sử sách chính là Tân Thái công chúa, vợ tướng quân Hà Mại.
Sau khi triệu Tân Thái công chúa vào cung, ông ta dùng thi thể một cung nữ chết vì độc đưa trả về Hà phủ nói rằng Tân Thái công chúa bị chết vì bạo bệnh. Hà Mại ức không chịu nổi nỗi nhục bị cắm sừng nên đã lên kế hoạch tạo phản, nhưng cuối cùng bị bại lộ và bị tên hoàng đế loạn luân Phế Đế giết chết. Tân Thái công chúa từ đó cũng đổi họ thành Tạ thị, sống tại nơi thâm cung. Lưu Tử Nghiệp thậm chí còn phong Tân Thái công chúa là hoàng hậu, sau khi bị công chúa cự tuyệt, Lưu Tử Nghiệp cuối cùng chiều ý đổi thành Lộ thị.
Trái ngược với người cô bị cưỡng bức, Sơn Âm công chúa lại tự nguyện làm chuyện loạn luân với em trai mình. Vốn có tình cảm tốt với em trai, nên nàng thường chủ động vào cung ăn ngủ như
Vì một góa phụ mà bao kẻ điên cuồng si mê, thậm chí đánh đổi cả giang sơn, tính mạng và gia tộc. Người phụ nữ ấy là ai?
