Hai thứ đáng nể trên đời
Người xưa tuyên bố có hai thứ trên đời đáng nể, đó là anh hùng và giai nhân.
Anh hùng thì ai cũng biết thường được đề cao, ví dụ như làm tướng. Trong chiến tranh, và cả trong thời bình, tướng hô một tiếng là có cả ngàn quân sĩ vội vã nghe theo.
Còn giai nhân chả việc gì phải hô. Giai nhân chỉ cần liếc mắt, chỉ cần thỏ thẻ, hoặc cùng lắm, chỉ cần khóc thì ngàn người chưa biết, chứ dăm bảy chục mạng cuống cuồng là chuyện có thể diễn ra.

Các cụ tuyên bố “cái nết đánh chết cái đẹp”. Chả ai dám nghi ngờ. Nhưng tôi tin đấy là những trận đánh lớn, những cuộc chiến tranh lâu dài. Chứ còn trong các giao chiến nhỏ - nhưng khốc liệt - cái đẹp thường thắng.
Có nhiều lý do để thắng. Nhưng lý do kỳ lạ nhất là đàn ông thường tình nguyện thua mà chả cần giao chiến gì cả. Đã vậy, thua mà còn vênh vang, còn vinh dự mới đau lòng.
Ví dụ như nếu ta là đàn ông, ta đang chạy xe bon bon trên đường, vừa chạy vừa hát trong buổi sáng mùa xuân, nếu có gã trai nào đâm vào ta thì nhất định sẽ có cãi nhau, có ăn thua ai phải ai trái. Nhưng nếu một cô
Tôi thường không giấu nổi sự thèm muốn khi ngồi cà phê với những người bạn gái cùng lứa, đến giờ còn chưa lập gia đình.