
Một ngày nắng đẹp, tôi rất vui và hạnh phúc khi nghĩ đến anh, trong thâm tâm chỉ có anh, nhưng đó cũng là ngày tôi nhận được sự tức giận và cảm thấy bị lâu nay, hoàn toàn tin tưởng và đặt hết niềm tin vào anh, để rồi anh làm những chuyện trái khoáy, vô đạo đức của người thầy thuốc. Tôi không biết lương tâm anh có bị cắn rứt và tội lỗi hay không khi làm những chuyện tày trời như vậy. Bệnh nhân nào anh thấy được mắt, sau khi tái khám vài lần là anh cưa cẩm, rồi cùng lên giường mây mưa.
Tôi cũng không biết những cô gái đã quan hệ với anh có cảm nhận thấy mình đã bán đi phẩm giá hay không, hay là các cô gái đó đang mơ hão huyền. Tôi rất buồn và sốc, thẳng thắn nói chuyện mà anh chối rồi thề thốt đủ điều, thậm chí năn nỉ những lời ngon ngọt để tôi bỏ qua mọi chuyện. Giờ tôi phải làm gì để anh không còn chuyện tán tỉnh và lăng nhăng với bệnh nhân. Tôi cảm thấy phòng mạch của anh giống như ổ mại dâm trá hình vậy. Mong nhận được sự khuyên bảo của bạn.