Tâm sự của người cha cứ đêm đến là đóng giả mẹ để ru con ngủ

10:22, Thứ năm 02/04/2015

( PHUNUTODAY ) - (SHBET) - Tôi đang sống những ngày giả gái vui vẻ với con gái. Chúng tôi sẽ tiếp diễn tình trạng này đến khi nào không thể giấu giếm được nữa.

Hiện nay Hạ Nhi đang đọc lớp mầm non ở gần công ty tôi. Con cũng đã quen với việc buổi sáng bố đưa đến trường, buổi tối mẹ sẽ xuất hiện. Dù là con gái nhưng con rất quả quyết bảo vệ ý kiến của mình và bênh vực bố mẹ. Mặc dù vậy, tôi vẫn đang phải nhọc nhằn đối phó với những câu hỏi ngày một sắc sảo thông minh hơn của con. 

Nhiều khi thấy con nhìn tôi chăm chú, tôi chột dạ và lảng tránh ánh mắt con bằng cách nói chuyện với con để con phân tán tư tưởng, bớt săm soi hình dáng của tôi. Tôi biết mình không giấu giếm con được lâu nữa. Rồi một ngày nào đó cái kim trong bọc này sẽ lộ ra. Có thể tôi sẽ làm tổn thương đến con, nhưng hơn ai hết, tôi là người hy vọng con được hạnh phúc nhất. 

cha và con gái

Làm sao để con bình thản chấp nhận chuyện mẹ đã không còn trên đời này, làm sao để con chấp nhận người bên con mỗi tối chính là người cha đang giả gái luôn là nỗi trăn trở khiến tôi không sao ngủ được. Đêm ôm con vào lòng, tôi chỉ ao ước con mãi mãi bé nhỏ như vậy để sống dưới đôi cánh che chở của tôi. Tuy tôi biết suy nghĩ như vậy là ích kỷ, nhưng ai ở trường hợp của tôi sẽ thấu hiểu.

Dù con chưa thật sự hiểu cặn kẽ nhưng tôi vẫn thường kể cho con nghe về chuyện của bố và mẹ, về những năm tháng đại học khi chúng tôi mới biết nhau. Hồi ấy tôi là một gã mọt sách ngốc nghếch và ngây thơ lắm, chưa biết yêu đương là gì. Mới cầm tay bạn gái thôi là tôi mặt đỏ không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa. Tôi quen mẹ của Hạ Nhi trong một buổi sinh hoạt đoàn. Mẹ Hạ Nhi là người rất năng động, luôn vui vẻ, lạc quan. Nhìn qua thì chẳng có chút gì hợp với một gã rụt rè chỉ biết học hành như tôi. Thế nhưng rồi chúng tôi vẫn yêu nhau. Thời gian đó là những ngày tháng kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong tôi. 

Vợ tôi mất trong một buổi sáng mờ sương đi chợ sớm. Khi cả tôi và con còn đang cuộn tròn trong chăn thì vợ tôi đã dậy lục đục vo gạo nấu cơm. Trong cơn mơ màng tôi vẫn nghe thấy tiếng lạch cạch phát ra từ chiếc nồi cơm điện, tiếng khép cửa khe khẽ, rồi tiếng dép lê loẹt quẹt của vợ tôi đi ngoài ngõ. Khi đó, công việc của tôi vẫn chủ yếu ở phòng thí nghiệm. Thông thường buổi tối tôi về rất muộn nên sáng ra thì ngủ nướng chờ tới khi cơm chín vợ sẽ gọi dậy. 

Nhưng hôm đó, tôi nằm rất lâu mà vẫn chưa thấy tiếng vợ mở cửa đi vào. Đến khi con ngọ nguậy vì ướt mông, tôi mới choàng tỉnh giúp con thay tã sau đó bồng con đi lại trong nhà. Chờ đợi mãi, từng giây phút trôi qua tôi càng thấy kỳ lạ. Bình thường vợ tôi không khi nào về muộn như vậy. Cô ấy luôn ý thức được giờ giấc tôi đi làm và con thức dậy. Một sự lo lắng không rõ nguyên nhân cứ ùn ùn kéo đến, cộng thêm tiếng khóc của con khiến tôi càng bối rối và sốt ruột. Tôi gọi điện nhưng điện thoại của vợ tôi đang bỏ quên trên bàn. 

Chờ đợi mãi tới hơn 8 giờ sáng, đã muộn giờ đi làm, tôi đành gõ cửa nhà hàng xóm nhờ bác gái bên đó trông giúp con một lúc để đi tìm vợ. Hạ Nhi lúc này đã uống tạm được chút sữa bột và giờ đang ngủ ngoan. Tôi lấy xe men theo đường từ nhà ra chợ, đi được một đoạn thì gặp một đám người tụ tập bàn tán xôn xao. Dưới đường là vệt máu và bản vẽ một vụ tai nạn nào đó cảnh sát vẫn đang giải quyết. Nhìn thấy chiếc xe của vợ tôi nằm chỏng chơ ở đó mà tôi sững sờ. Lắp bắp mãi tôi mới hỏi được người


(Chia sẻ) - (SHBET) - Anh ôm đứa con gái bé bỏng đang gào thét trong tay vì thèm sữa mẹ - đứa bé chưa một lần được biết đến dòng sữa mẹ - quỳ chân xuống bên giường của chị.

 

chia sẻ bài viết
Theo:  giaitri.thoibaovhnt.vn copy link
Tác giả:
TIN MỚI CẬP NHẬT