Tâm sự của người vợ phải nuốt nước mắt rời bỏ chồng

18:30, Thứ năm 26/03/2015

( PHUNUTODAY ) - (SHBET) - Quyết định phút chót của chị khiến anh không kịp trở tay. Chị hài lòng với sự lựa chọn cho hiện tại.

Kết hôn được 5 năm, nhìn bạn bè ríu rít chào đón thành viên mới mà chị thấy chạnh lòng ghê gớm. 5 năm kết hôn cũng là chừng ấy năm chị mệt mỏi và mặc cảm khi phải chống chọi với căn bệnh lạ thường: rối loạn hệ thần kinh thực vật. Chị phát hiện bệnh lần đầu tiên từ khi là sinh viên năm thứ 3. Khi ấy, chị đang yêu anh - mối tình đầu và cũng là mối tình cuối của cuộc đời chị. Một buổi tối, khi đang ngồi ôn thi, chị choáng váng mặt mày, chới với ngã xuống sàn nhà, chỉ kịp bấm điện thoại gọi cho anh xong rồi không biết gì nữa.

May mà anh đến kịp thời đưa chị đi bệnh viện. Kết luận bệnh của bác sĩ khiến chị rụng rời chân tay. Khi vẫn nằm trên giường bệnh, chị đuổi anh về, nói lời chia tay anh rồi quay mặt vào tường khóc như một đứa trẻ. Anh ôm chị vào lòng, dỗ dành, chăm sóc chị cho đến ngày sức khỏe ổn định và đưa chị về quê nghỉ ngơi một thời gian.

quyết định rời xa chồng

Hai năm cuối đại học, chị chật vật với những lần vào viện, ra viện, bảo lưu và phải đến 6 năm chị mới hoàn tất chương trình học hơn 4 năm của trường. Suốt khoảng thời gian ấy, không ít lần anh chị giận hờn rồi chia tay, cũng vài ba lần chị nói anh hãy rời xa chị vì chị không tự tin vào sức khỏe của mình, chị sợ làm khổ anh.

Cuối cùng, đám cưới của anh chị vẫn diễn ra trong niềm hạnh phúc ngập tràn của chị. Đám cưới cũng đánh dấu 1 năm chị chưa phải ghé thăm bệnh viện. Chị những tưởng niềm hạnh phúc bên anh sẽ giúp chị củng cố sức khỏe của bản thân. Ấy vậy mà vừa cưới được 2 tháng, chị lại phải nhập viện.

Lúc bình thường, chẳng ai tin chị là người có bệnh. Nhưng khi trở bệnh, chị có thể ngất, đầu óc lơ ngơ, cử chỉ chậm chạp, nói năng thiếu tỉnh táo... và nhập viện bất cứ lúc nào. Cả đời chắc chị sẽ phải ăn ngủ với thuốc.

Còn bệnh viện, như căn nhà thứ hai của chị vậy. Những lúc yếu đau như thế, tất nhiên người chăm sóc chị nhiều nhất không ai khác ngoài anh. Có đợt, chị nằm viện cả tháng, anh nghỉ làm nhiều ngày, rồi bố mẹ chị lên đỡ đần, anh chạy ngược chạy xuôi vừa lo kiếm tiền chữa trị cho chị, vừa lo thu xếp việc nhà - việc công để có nhiều thời gian ở bên chị.

Từ ngày kết hôn, anh gầy sọp đi trông thấy. Ai cũng hiểu gánh nặng tiền bạc và vợ ốm đè nặng trên đôi vai anh. Đặc biệt là chị, bố mẹ chị, sâu trong thâm tâm, họ biết ơn và cảm thấy mắc nợ anh. Người ngoài nhìn anh dìu vợ, bế vợ, thay quần áo, chải tóc cho chị... những lúc chị nằm viện lại tỏ vẻ ghen tị: "Bệnh tật vất vả là thế, cũng may có người chồng tử tế kéo lại.

quyết định rời xa chồng

Thời này, mấy người được như anh ấy!". Lúc chị tỉnh táo, chị luôn nói với anh: "Không có anh em chẳng biết sống ra


(Chia sẻ) - (SHBET) - Vợ tôi dù là bệnh nhân vẫn an ủi chồng đừng lo lắng, cô ấy đã cảm nhận đủ hạnh phúc rồi và sẽ can đảm đối mặt với mọi thứ.


(Chia sẻ) - (SHBET) - 33 tuổi tôi mang cái án bệnh suy thận. Ai mắc bệnh này thì cũng biết trước được tương lai của mình phải gắn chặt với bệnh viện, với máy móc.

chia sẻ bài viết
Theo:  giaitri.thoibaovhnt.vn copy link
Tác giả:
TIN MỚI CẬP NHẬT