Tôi cho tới nay đã 28 tuổi, lần đầu tiên trong đời biết đến 2 chữ hạnh phúc là cách đây hơn 1 năm, lần đầu tiên tôi gặp người của cuộc đời mình.
![]() |
| Thấm đẫm nước mắt với tâm sự của "gái làng chơi". |
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì nỗi buồn, sự lo lắng trong tôi ập đến, khi tôi nhận ra tôi yêu anh thật lòng và anh cũng vậy. Tôi khát khao, mái ấm với 2 chữ gia đình thân thương bao nhiêu thì tôi lại đau khổ, dằn vặt và sợ hãi về cái quá khứ của mình bấy nhiêu.
Tôi vốn là gái làng chơi, thật ra con đường tôi đến với cái "nghề" này thấm đẫm nước mắt. Tôi vốn là cô sinh viên tỉnh lẻ, không cha mẹ, từ bé tôi ở với bà ngoại vì mẹ sinh xong tôi thì băng huyết, cha như trút hận lên người tôi vì đau khổ khi vợ mất, ông chẳng đoái hoài gì tới đứa con như tôi. Vốn là người chịu thương chịu khó, yêu vợ và gia đình nhưng từ khi mẹ tôi mất, nghe mọi người kể lại, ông lâm vào rượu chè, rồi đột tử trong một lần trúng gió.
Tôi được của bà từ tấm bé, nhưng sâu thẳm trong trái đầu tiên làm trái , nhưng tôi luôn nói chưa tới lúc, đó chỉ là cái cớ, giờ đây tôi phải làm sao, hay tôi thú nhận với anh tất cả? Trong khi anh đã ngỏ lời vài lần và tôi biết mình phải quyết định, không thể trốn tránh được nữa!
(... còn tiếp)
Tôi phải cảm ơn người yêu trước đó của cô ấy đã rời xa, thậm chí làm cô ấy đau khổ để tôi - người tới sau có được hạnh phúc như ngày hôm nay... |

.jpg)