Chị và anh kết hôn khi mới tròn đôi mươi. Cùng xóm, đều là con nhà nông thuần gốc, chị và anh không được ăn học đường hoàng, không làm cán bộ như những người khác mà bám vào nghề nông để sống.
Mới lấy nhau, nhà cửa không có gì, cha mẹ cũng chẳng để lại gì làm của hồi môn, ngoài mấy cái nồi thủng đáy mà anh phải nung mấy miếng nhôm lên hàn lại. Gian nhà đất, mái lá dột nát mỗi trận mưa bão về, hè thì nắng lộ từng tia chiếu thẳng xuống, chị nhiều đêm mất ngủ vì sợ rắn bò vào quấn chân...
Anh chị nhận được mấy sào ruộng ông bà nội cho. Mỗi năm hai mùa cấy hái không đủ ăn. Chị vay mượn mua con lợn, con gà chăn nuôi thêm nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo. Cơm không đủ ăn. Cứ đến tháng 3 là
Tôi đã khóc rất nhiều, năn nỉ em rất nhiều và quỳ gối trước mặt cầu xin em tha thứ nhưng vẫn không được em đồng ý.