Tôi rất yêu chồng mình, anh là mối tình đầu của tôi trong suốt 8 năm. Yêu anh từ hồi chân ướt chân ráo lên Hà Nội học đại học, cho đến khi ra trường mấy năm rồi mới quyết định cưới xin. Quãng thời gian dài gắn bó ấy của chúng tôi là vô vàn kỉ niệm, tôi ngoài việc là bạn gái của anh còn kiêm luôn cả việc…làm mẹ, bởi anh thiếu thốn tình cảm từ bé, mẹ mất sớm, bố anh gà trống nuôi con, một người bố chồng vô cùng mẫu mực. Nhưng tôi không lấy gì làm mệt nhọc, được chăm sóc cho anh từ cái ăn, cái mặc là niềm hạnh phúc của một người phụ nữ hướng nội như tôi.
Tình yêu cũng có giai đoạn thăng trầm tưởng chừng không thể theo nổi vì tôi vốn mơ mộng, thích lãng mạn, nhưng anh thì lại vô tâm đến nhạt nhẽo, chỉ thích cắm đầu vào sách vở. Nhiều lúc cũng chán, nhưng thế nào rồi cũng chấp nhận mà đến với nhau. Rồi đến khi ra trường, anh được nhận vào công ty lớn rồi leo một mạch lên vị trí trưởng phòng dù tuổi đời còn rất trẻ, tôi thì đi làm những công việc bình thường, lương tháng chỉ đủ ăn với đổ xăng, nên cứ dùng dằng vài năm mới chịu cưới. Ngay khi cưới bố chồng tuyên bố cho ở nhà riêng, bố mua cho chúng tôi một căn hộ
(Chia sẻ) - (SHBET) - Những lần gần chồng, hành động kỳ cục đó của chồng khiến tôi thấy rất ngại ngùng và mắc cỡ.