“Tao vứt cho mày người chồng không đáng một xu”

13:56, Thứ ba 30/06/2015

( PHUNUTODAY ) - (SHBET) - Thời gian đầu sau kết hôn, anh vẫn quan tâm tôi từng li từng tí. Thậm chí anh còn khuyên tôi nghỉ làm ở nhà anh nuôi.

Trước lúc rời khỏi ngôi nhà ấy, tôi không quên gọi nhân tình của chồng đến và ném vào mặt cô ta những lời sắc hơn dao nhọn: “Tao vứt cho mày người chồng không đáng một xu đây! Đúng ý mày rồi nhé. Lũ rác rưởi chúng mày cứ từ từ mà hưởng phúc!”. Tôi vốn sinh ra trong một gia đình gia giáo đàng hoàng, được cha mẹ cho ăn học tử tế. Cũng vì có chút nhan sắc nên tôi được nhiều anh chàng đeo đuổi.

So với mọi người, chồng thua kém tôi hẳn về hình thức: anh khiêm tốn về chiều cao, da ngăm đen và ăn mặc xuềnh xoàng. Chỉ được cái anh có việc làm ổn định, con nhà khá giả. Biết tôi chẳng màng tới anh, anh quay sang tấn công ba mẹ tôi bằng đủ thứ quà cáp và cả sự chân thành, nhiệt tình khi nhà tôi có việc gia đình.

phan-boi-phunutoday-vn
Cưới một người chồng không ra gì...

Dần dần anh cũng chiếm được cảm tình của gia đình tôi và đạt được mục đích là có một lễ cưới rình rang với tôi. Sau hơn một năm thấy anh nhiệt tình như vậy, tôi chấp nhận lấy anh bởi bản thân cũng hơi rung động. Hơn hết, tôi luôn tự nhủ nên lấy người yêu mình nhiều thì tốt hơn, sau này về sống chung thì tình cảm


(Chia sẻ) - (SHBET) - Nâng lên đặt xuống, hẹn hò vài anh thì Thủy chấp nhận yêu Cường, một thiếu gia phố núi nhà chẳng có gì ngoài tiền...

Đỉnh điểm nhất, đã một vài lần, họ ngang nhiên mang chăn chiếu lên tầng thượng ôm ấp và làm tình. Sáng hôm sau tỉnh dậy, chồng còn bắt tôi dọn dẹp “chiến trường”. Vì con, vì kế hoạch “đào thoát” ra khỏi cuộc đời tăm tối này, tôi đã phải động viên bản thân rất nhiều để không gục gã vào phút chót.

Cho đến một hôm, chồng tôi lại hẹn nhân tình đến nhà ăn cơm. Lúc chồng tôi chưa về, cô ả đã phóng xe đến rồi chỉ mặt tôi cảnh cáo: “Sao bao nhiêu chuyện như vậy, mà chị vẫn quanh quẩn được ở đây. Chị hãy xéo đi, buông tha cho anh ấy!”. Tôi cũng gằn giọng nói lại: “Việc tao tao làm, mày là cái thá gì ở cái nhà này”. Nghe tôi nói vậy, cô ta tức lắm nên hất bát canh nóng đang để ở bếp vào người tôi.
Rồi cô ta bù lu bù loa gọi cho chồng tôi bảo tôi cố tình hãm hại cô ta và cô ta làm thế để tự vệ. Một lúc sau chồng tôi về. Chẳng nói chẳng rằng, anh sấn lại đánh tôi tới tấp. Tôi chẳng còn sức chống đỡ, cứ trơ ra chịu đòn.

Những vết thương rát buốt do bị bỏng canh hôm ấy không thể đau đớn bằng nỗi đau ê chề trong lòng tôi. Mỗi đêm nằm, ôm con vào lòng, tôi chỉ biết cầu trời khấn phật phù hộ cho tôi thoát khỏi cảnh này thật sớm. May sao cái ngày đó đến nhanh hơn tôi tưởng. Khi con được 10 tháng tuổi, một ngày nắm trong tay thư mời đến nhận việc làm biên dịch cho một công ty nước ngoài, tôi vui mừng gói ghém đồ đạc và ẵm con ra đi.

Trước lúc rời khỏi ngôi nhà ấy, tôi không quên gọi cô ta đến và ném vào mặt nhân tình của chồng những lời sắc hơn dao nhọn: “Tao vứt cho mày người chồng không đáng một xu đây! Đúng ý mày rồi nhé. Lũ rác rưởi chúng mày cứ từ từ mà hưởng phúc!”. Thật sự, sau gần 2 năm kết hôn, chưa bao giờ tôi nhẹ lòng và thanh thản như vậy. Cũng chỉ đến khi tôi đi làm và về lại nhà ngoại, bố mẹ tôi khi ấy mới biết chuyện. Mấy tháng nay, cuộc đời 2 mẹ con tôi đã bước sang một trang mới.


(Chia sẻ) - (SHBET) - Cái tôi cảm mến nhất ở anh là anh không hề đòi hỏi chuyện thể xác, anh sợ làm tôi tổn thương và tôi rất trân trọng điều đó.
chia sẻ bài viết
Theo:  giaitri.thoibaovhnt.vn copy link
Tác giả: Nguyen Thuy Quynh
TIN MỚI CẬP NHẬT