Mảnh đất khắc nghiệt Mường Tè (Lai Châu) đón chúng tôi bằng cơn mưa sụt sùi dai dẳng. Điều đó đã khiến mọi người trong đoàn nhìn nhau trăn trở, lo lắng, sợ rằng, tình người sẽ chậm đến với đồng bào hơn...
Vượt núi vì dân
Chặng đường gần 600km từ Hà Nội lên đến Mường Tè, chúng tôi phải mất 17 tiếng đồng hồ đánh vật với những khúc cua tay áo, đèo dốc ngược đứng, những đoạn đường xóc nảy, đường mới bạt núi sính lầy tưởng như nghe thấu cả tiếng trơn trợt của bánh xe miết vào mặt đường rin rít.
| Trung úy Nguyễn Văn Hiếu đại diện đoàn trao quà cho người dân |
Sau cái bắt tay thân tình, ông Mai Văn Thạch (Phó Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND huyện Mường Tè) chia sẻ: "Ngày trước, để xuống được Hà Nội, chúng tôi phải đi mất hàng tháng trời". Nghe vậy, mọi người trong đoàn bảo nhau rằng, có đường để đi đã là hạnh phúc. Dù đôi lần phải xắn quần lội qua lầy quánh, chờ đợi hàng tiếng đồng hồ mới cẩu được xe qua đoạn sạt lở, nhưng vẫn kịp mang hơi ấm về bản như đã hẹn với đồng bào.
Điểm đến lần này của chúng tôi là xã Bum Tở, một trong những xã nghèo nhất của huyện. Phó Chủ tịch xã Lê Thị Xiêm (SN 1986) xúc động và có phần bối rối khi đón đoàn từ thiện của học viện Cảnh sát Nhân dân. Bởi theo lời chị, "lâu lắm rồi, xã mới có được niềm vui đón nhận tình cảm của người xuôi gửi lên". Được biết, 100% dân bản ở đây là người La Hủ, 84,3% dân số thuộc diện hộ nghèo.
Trong những câu chuyện trên đường dẫn chúng tôi về bản Chà Dì, Phó Chủ tịch Xiêm kể rằng, dân tộc La Hủ xưa được gọi là dân tộc "lá vàng". Người La Hủ có tập tục sống du canh du cư. Họ chỉ lợp lán sống tạm ở một khu vực nương núi nào đó. Đến khi nguồn thức ăn nơi này cạn kiệt, lá lợp lán chuyển sang màu vàng thì họ lại dời bỏ để di chuyển đi nơi khác. Mãi tới sau này, khi Đảng, Nhà nước đưa cán bộ về cắm bản vận động thì người La Hủ mới biết định canh định cư và sống quây quần như bây giờ.
Cô giáo Mào Thị Lợi (SN 1987), giáo viên mầm non của trường Bum Tở, kể, mấy hôm trước, các cô giáo vừa bảo nhau góp tiền lương mua được mấy chục đôi dép phát cho học sinh vì thương các em đi chân trần tới lớp, lên nương. May quá, có đoàn tình nguyện lên bởi các cô hiện chưa đủ tiền để mua cho các em quần áo mặc. Cứ vài ngày, các cô lại phải vào bản, lên nương lên rẫy gọi các em tới trường. Nhiều khi chỉ vì giận nhau với bạn mà các em không đi học nữa. Mới đây, các bản trong xã đã có đường điện kéo về, nhưng điện chỉ được phát theo giờ, không có dùng cho sinh hoạt cả ngày.
Nghe cô giáo nói thế, tôi nhìn sang các học viên nữ trong đoàn tình nguyện thấy ai cũng rơm rớm nước mắt. Còn học viên nam và các thầy dẫn đoàn của Học viện đều lặng thinh, nén một tiếng
Thiện nguyện để sống đẹp
Hầu hết các học viên tham gia trong chuyến đi lần này đều chưa một lần trải nghiệm Shbet16 chơi game trực tuyến khó khăn của đồng bào vùng sâu vùng xa. Thế nhưng, với tinh thần và ý chí của người chiến sỹ Công an nhân dân đã được rèn luyện qua những tháng năm học tập ở trường, các em đều thể hiện bản lĩnh vững vàng, không sợ khổ, không ngại khó.
| Nhiều người rớt nước mắt vì chứng kiến Shbet16 chơi game trực tuyến thiếu thốn của các em bé |
Dọc đường đi, đôi ba lần, chiếc xe của đoàn phải dừng lại trước những hố lầy, những đoạn núi sạt lở. Tuy nhiên, kể cả những học viên nữ đều rất hăng hái, sẵn sàng xung phong xuống xắn quần, lội bộ để đẩy xe.
| Mong nhiều cái Chúng tôi |
Dù mới 2 tuổi nhưng cậu bé đã khiến nhiều người vô cùng bất ngờ và cảm động khi một mình đi bộ gần 3km để đón bố mẹ về ăn Tết.