My dừng lại bên quán cà phê ven hồ thân quen, ngày xưa khi còn yêu nhau cô và anh thường hay lui tới quán này. Đây là một quán nhỏ, khuất sâu trong góc hồ cạnh mấy cây phượng và xà cừ cổ thụ. My thích quán cà phê này bởi sự tĩnh lặng, yên ả của nó.
Cô và anh thường hay ngồi ở chiếc bàn kê sát ngoài cửa sổ, hướng ra ngoài hồ. Ở đây vừa kín đáo, yên tĩnh lại có thể nhìn bao quát cả hồ.
My lặng lẽ ngồi xuống chỗ ngồi thân quen, cô thấy cô đơn và trống vắng vô cùng. Những ký ức về Hoàng lại hiện lên trong tâm trí cô, rõ nét.
My nhớ lại những lần cô và anh còn bên nhau, mỗi buổi tối thứ 7 hàng tuần, Hoàng đều tới chở My đi dạo. Mọi ngõ ngách, mọi con đường Hà Nội, dường như chẳng còn chỗ nào chưa in dấu chân 2 người. Hoàng có thói quen chở My lòng vòng ngắm Hà Nội về đêm. Anh nói “Anh chỉ muốn được cùng em đi mãi như thế này thôi, ở bên em thế này, anh mong thời gian hãy trôi chậm lại, anh nhớ em, nhớ em ngay cả khi ở cạnh em thế này My ạ”, những lúc như thế My thấy hạnh phúc đến vô cùng, cô ngỡ rằng sẽ không bao giờ có thể xa anh.
Hoàng chăm sóc yêu chiều My, khiến My luôn thấy mình bé bỏng, yếu ớt, muốn được Hoàng chở che, bao bọc. Mấy năm yêu nhau, Hoàng rất ít khi cáu giận hoặc làm My buồn lòng, chính vì thế My yêu và tin Hoàng tuyệt đối.
Chỉ còn mấy tháng nữa thôi là My tốt nghiệp Đại học, Hoàng cũng đã xin được việc làm ổn định tại một công ty truyền thông lớn. Anh và cô đã xác định đợi My ra trường là sẽ làm đám cưới. My hạnh phúc lắm, cô đã mơ về ngôi nhà có những đứa trẻ xinh của cô và anh. Cô sẽ làm một người
(Chia sẻ) - Máu nóng trong người bốc lên, tôi chỉ muốn xông vào cho người đàn bà lăng loàn này một trận, rồi đuổi cô ta cùng với cái thai oan nghiệt kia ra đường ngay lập tức.







