Tôi yêu anh từ năm 16 tuổi, đến nay vừa tròn 14 năm. Cả hai đều xuất thân là dân quê lên thành phố trọ học từ cấp 3 nhưng tôi may mắn hơn anh cái mạnh mẽ và chai lì nên biết lao động kiếm sống từ sớm. Vào đại học, tôi không chỉ đi làm kiếm tiền học phí cho mình mà trang trải cho cả phần anh. Nhiều lần anh sợ tôi vất vả nên khuyên tôi nghỉ hoặc để anh làm thêm nhưng tôi gạt phắt.
Mục tiêu lớn của đời tôi là có một người chồng thành tài nên đã quá nuông chiều và hi sinh cho anh. Tan học, tôi đi làm nhiều việc từ chiều đến khuya. Vất vả là một chuyện, thân gái một mình hay bị trêu chọc sàm sỡ tôi đều cố chịu không kể với anh. Mọi khó khăn tôi sẵn sàng gánh, chỉ cần anh chăm chỉ học hành.
Ra trường, anh được một công việc lương nghìn đô ở một công ty nước ngoài rồi liên tục được nhảy lên vị trí cao. Còn tôi do tiếng Anh không biết, chỉ làm một vị trí làng nhàng ở công ty quy mô nhỏ cho đến giờ. Không phải tôi học dốt mà cái dốt của tôi chính là đã hi sinh một cách mù quáng, đặt vận mệnh của mình vào tay người khác. Những năm qua, nếu tôi không quá chú tâm kiếm tiền lo lắng cho anh thì tôi đã dư sức có được một nền tảng học vấn tốt hơn.
Kỷ niệm tròn 14 năm yêu nhau, anh tặng tôi một món quà thật vĩ đại. Chúng tôi hẹn nhau ở nhà hàng với nến lãng mạn nhưng anh đã không đến. Thay vào đó cô nhân tình nhỏ bé của anh đến gặp tôi.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết đến sự hiện diện của cô bé trong cuộc tình với anh. Cô bé hơn tôi mọi mặt, trẻ trung, xinh đẹp, sành điệu, nó chỉ thua tôi mỗi số tuổi. Tôi ước nó lớn hơn để có thể túm tóc mà đánh cho hả giận. Nhưng đằng này nó nhỏ hơn cả em tôi ở quê.
Cô bé đến gặp tôi thay anh vì anh không đủ dũng khí đối diện tôi để nói lời
Tôi đã gọi điện cầu xin chồng vào viện dù chỉ 5-10 phút để nhìn thấy con chào đời. Song dù có cầu xin, anh vẫn không vào.