Tôi quen anh khi tôi đang học năm 3 đại học. Khi ra trường, anh cũng là người đã xin cho tôi vào làm ở một công ty tư nhân với mức lương tương đối ổn định. Rồi chúng tôi nhanh chóng kết hôn trong hạnh phúc vô bờ. Còn gì vui hơn khi người yêu đầu nay chính thức trở thành chồng mình.
Nhưng khi cưới về rồi, tôi mới nhận ra hôn nhân đúng là mồ chôn tình yêu. Chúng tôi yêu nhau 4 năm, nhưng chưa từng giận hờn lâu bao giờ. Dù đúng dù sai, người xuống nước xin lỗi luôn là anh. Còn bây giờ, anh đã chiếm hữu được tôi nên chẳng xem tôi ra gì nữa. Tôi và anh cùng đi làm, nhưng về nhà, anh chỉ nằm khểnh xem ti vi đợi tôi gọi xuống ăn cơm. Mọi việc nhà không tên cũng dồn lên vai tôi. anh chẳng biết đến hai chữ “phụ vợ” được viết như thế nào.
Có khi mệt quá, tôi phát cáu trách mắng thì anh lại hùng hổ mắng lại. Cưới nhau chưa được nửa năm, tôi đã có cảm giác mệt mỏi chán chường, cứ như đã cưới nhau 10 năm vậy. Số lần cãi nhau của chúng tôi đếm không hết nổi, cứ vài ba hôm là có chiến tranh.
![]() |
| Nhục nhã ê chề (Ảnh minh hoạ) |
Vì Shbet16 chơi game trực tuyến hôn nhân không hạnh phúc như tôi tưởng tượng nên nhan sắc của tôi cũng tụt dốc thẳm hại. Đặc biệt, đôi mắt sáng long lanh ngày nào mà tôi từng tự hào bây giờ chẳng khác nào mắt gấu trúc với 2 quẩng thâm lớn vì mất ngủ và khóc nhiều. Bạn bè đồng nghiệp cũng khuyên tôi nên cố gắng, thời gian đầu hôn nhân ai cũng sẽ vỡ mộng như vậy. Tôi phải kiên trì thì mới giữ được hạnh phúc.
Rồi tôi có thai. Chẳng hiểu sao người ta có thai vẫn khỏe mạnh như thường. Còn tôi lại chẳng thể nhấc nổi mình lên. Tôi nghén đến mức không ăn được thứ gì, chỉ uống
(Chia sẻ) - (SHBET) - Việc vợ kiêng cữ quá đáng sau sinh, khiến tôi thấy kinh hãi và không dám tới gần.
Biết thân phận mình chỉ ăn bám nên tôi lại nhẫn nhịn cho qua, dù chỉ muốn chỉ tay mà mắng cho người đàn ông vô trách nhiệm này một trận.
Đỉnh điểm sự chịu đựng của tôi là sự việc xảy ra vào chủ nhật tuần trước. Hôm đó, con sốt mọc răng nên hành tôi cả đêm không ngủ được. Sáng lại phải dậy sớm để nấu cháo nên tôi phờ phạc, lú lẫn cả người đi. Hôm ấy chồng tôi nghỉ làm. Anh ngủ với con thì thằng bé trở mình dậy. Theo thường lệ, cứ mỗi buổi sáng, thằng nhóc sẽ “ị” vào tã để tôi thay.
Mải nấu cháo dưới lại ỷ có chồng nhìn ngó con nên tôi yên tâm băm thịt nấu cháo. Bỗng nghe tiếng anh thất thanh kêu lên dọn ‘chiến trường” của con. Bực bội quá tôi hét lên bảo anh dọn cho con không được sao, tôi đang bận.
Thấy anh im lặng, tôi cứ nghĩ anh sẽ phụ mình. Nhưng khi tôi lên phòng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi phát điên thật sự. Thằng bé được anh đặt nằm giữa 2 cái gối ôm lớn, còn anh thì ôm gối nằm dưới nền nhà. Vì không ai thay bỉm nên con trai cứ thế lật, xoay khiến “thứ đó” giăng đầy cả ra giường và khăn ngủ của bé.
Tôi hét lên bảo anh nhìn con anh này. Không ngờ, chồng tôi bật dậy và nhào đến cởi phăng bỉm con rồi ném thẳng vào mặt tôi, kèm theo một tiếng chửi tục rồi bỏ đi. Tôi chết sững trước hành động đó của anh.
Hiện nay, tôi đã dọn về nhà mẹ đẻ ở. Anh cũng xuống thăm con vài lần nhưng chẳng khi nào ngỏ ý đón mẹ con tôi về. Dù ở quê không tiện nghi bằng dưới thành phố nhưng tâm trí tôi nhẹ nhàng, thoải mái hơn nhiều. Tôi phải làm sao để thay đổi được người chồng vô trách nhiệm này, cứu vãn cuộc hôn nhân? Hay tôi nên bỏ anh để anh…sáng mắt ra đây mọi người?
*Mọi chia sẻ, tâm sự của quý độc giả xin gửi về hòm thư: [email protected]. Xin cảm ơn!
| (Chia sẻ) - (SHBET) - Vậy thì, có lý do gì có thể ngăn cản được tình yêu đây? |
