Tôi và bạn gái yêu nhau được hơn 2 năm. Tôi và em học chung lớp đại học với nhau. Vì muốn có cơ hội được ở cạnh, chăm sóc cho nhau nên yêu nhau được nửa năm, chúng tôi chuyển về sống cùng nhau.
Sống chung nên “chuyện đó” không sớm thì muộn cũng xảy ra. Tôi và em gần gũi nhau rất thường xuyên. Ban đầu vì sợ có bầu em dùng thuốc tránh thai, nhưng nghe bảo uống nhiều không tốt nên em không dùng nữa.
Thế rồi, sau 3 tháng chuyển về sống chung cùng nhau, em dính bầu. Thời điểm đó, cả 2 đứa đều đang đau đầu với đồ án tốt nghiệp, em hỏi tôi phải làm sao, thực sự lúc đó tôi sợ hãi lắm, còn chưa ra trường em đã có bầu, bố mẹ chắc giết tôi mất. Hơn nữa, nhìn lại cảnh sống hiện giờ của chúng tôi, 2 đứa thuê căn nhà hơn chục mét vuông, chật chội, sậm sùi, sinh con ra rồi chẳng biết nuôi con kiểu gì. Bố mẹ chúng tôi đều làm nông nghiệp, hoàn toàn không có khả năng chu cấp. Bàn đi tính lại, mặc dù rất đau đớn nhưng tôi và em thống nhất sẽ bỏ cái thai này đi. Nhìn em tiều tụy, tôi thương xót em lắm. Tôi biết mình ích kỷ, nên tôi tự hứa với lòng sẽ yêu thương, chăm sóc em để bù đắp lại những mất mát em phải chịu.
Từ sau lần đó, chúng tôi cẩn thận hơn mỗi khi gần gũi nhau. 2 đứa tôi ra trường, vì chưa xin được việc chính thức nên mỗi đứa tìm một công việc làm trước mắt để duy trì Shbet16 chơi game trực tuyến. Em xin làm lễ tân trong một nhà hàng ăn, còn tôi làm truyền thông cho một công ty dược.
(Chia sẻ) - Chị cay đắng bước đi, bóng tối sầm sập đổ xuống nhấn chìm bóng dáng bé nhỏ của chị vào khoảng đen mịt mùng.








