Mấy hôm nay, trên khắp các diễn đàn là câu chuyện với nhiều cung bậc cảm xúc về chàng hát rong và cô gái mù... Chuyện tình lãng mạn như cổ tích và những lùm xùm xung quanh khiến tôi nhớ đến những câu chuyện ngôn tình mình vẫn thường hay đọc.
Tôi thích đọc truyện ngôn tình
Tôi thích đọc sách. Sách nào tôi cũng đọc, vì tôi nghĩ đã là sách thì kiểu gì mình cũng học được ít nhiều trong đó.
Tôi hay đọc tiểu thuyết ngôn tình là vì vậy. Có nhiều người chê ngôn tình, bảo rằng đó là loại sách 3 xu. Tôi nghĩ những người như vậy chắc bẩm sinh vốn rất lãng mạn, thậm chí thừa lãng mạn. Còn tôi, một kẻ vốn khô khan và không biết nói những câu mềm mại, thì lại rất khoái những câu chữ ngôn tình.
Ví như: “Thứ được gọi là lời nói yêu đương, nếu không có sự chân thành, có nói nhiều đến mấy cũng trở nên vô ích” hay “Thì ra duyên phận đã sớm an bài trong khoảnh khắc họ gặp nhau. Giống như họ đã nói: Không sớm một bước, cũng không muộn một bước, vừa vặn trong ngàn vạn người, bạn sẽ gặp, người thuộc về bạn, là anh ấy”.
Hay nữa:“Khi còn yêu nhau, đừng có quá thực tế, nhưng khi
"Vì thằng Thanh là người hiền lành, tử tế lắm nên tôi không hề trách nó. Tôi thấy biết ơn nó, vì nó đã dìu dắt con Đào trong thời gian qua", bố ruột chị Đào nói.