Một lần tôi và cô bạn đang chạy xe trên đường thì bị hai thanh niên chạy xe ngược chiều và phóng cực nhanh quệt vào. Chúng tôi ngã sấp xuống đường. Còn hai thanh niên kia vẫn tiếp tục phóng về phía trước, không quên quăng lại câu chửi (tôi xin lỗi vì phải viết nguyên văn): "Tiên sư hai con đĩ".
Câu chuyện xảy ra cách đây khá nhiều năm, khi tôi trở lại Hà Nội lần đầu sau khi đã trưởng thành.
Ở Sài Gòn, tôi không bao giờ gặp cảnh này. Ở những địa phương khác mà tôi đi qua cũng vậy.
Có một lần vào nửa đêm, tôi và một cô bạn cũng bị quệt ngã giữa đường. Những chú, những anh chạy xe ôm, xích lô đang đậu xe ngủ thiu thiu bên đường ngay lập tức chạy lại đỡ chúng tôi dậy hỏi han.
Hai thanh niên quệt xe chúng tôi dừng lại xin lỗi và xem xe có bị hư hỏng gì không.
Khi không thấy tổn hại gì, các chú, các anh xe ôm, xích lô nói với họ: "Lần sau chạy xe qua ngã tư coi chừng đèn nha, hai cô này hiền chứ tông vô người ta là đền thấy tía đó".
Việc Sở Văn hóa - Thể thao - Du lịch Hà Nội phải ban hành một bộ quy tắc ứng xử riêng cho người Hà Nội khiến tôi thấy buồn thay cho người Hà Nội quá đỗi.
![]() |
| Một bộ quy tắc ứng xử sẽ chỉ là động thái xoa dầu để chữa |
