Dép tông Lào
Dép xỏ ngón còn được gọi với những cái tên khác như dép tông, dép Lào... Ít người biết rằng đây là món đồ được sinh ra từ thời Ai Cập cổ đại, khoảng 6.000 năm trước. Loại dép này được thay đổi và cải tiến theo từng thời kỳ, từng khu vực khác nhau. Vào cuối thế kỷ 20, thuật ngữ flip-flop (chỉ những đôi xép xỏ ngón) trở nên phổ biến trong văn hóa phương Tây. Cái tên này được đặt theo âm thanh mà đôi dép tạo ra khi nó đập vào phần dưới gót chân của người đi.
Nhà Ai Cập học John Gardner Wilkinson trong cuốn sách "Văn hóa ứng xử và phong tục của người Ai Cập cổ đại" đã giới thiệu hình ảnh được gọi là "chữ tượng hình" cho thấy hình dáng của người thợ làm dép. Các nhà khoa học đã tìm thấy các đôi sandal của người Ai Cập có niên đại khoảng 4.000 năm (tức là chúng ra đời vào khoảng năm 2050 đến năm 1800 trước Công nguyên). Tuy nhiên, theo nhận định của các nhà khoa học, dép tông có thể đã xuất hiện sớm hơn trong Thời kỳ Thống nhất khi Thượng và Hạ Ai Cập hợp nhất (tức là Thời kỳ Sơ kỳ Công nguyên khoảng 3.100 trước Công nguyên).
Dép tông thời đó thường được làm đơn giản và không dùng để đi trong nhà. Người Ai Cập cổ đại thường sử dụng giấy cói và lá cọ để làm dép. Trong khi đó, ở Trung Quốc và Nhật Bản, người ta thường dùng rơm. Ở Nam Mỹ, nguyên liệu làm dép là sợi cây thùa. Thổ dân ở Mexico làm dép bằng cây yucca.
Người Mỹ và người Úc gọi dép tông là thongs. Người Việt gọi loại dép xỏ ngón này là tông theo từ gốc "tong" trong tiếng Pháp. Cái tên tông Lào xuất phát từ việc trước kia, những người Lào sang Việt Nam buôn bán và ai cũng đi loại dép này.
Ngày nay, dép tông chủ yếu được làm bằng cao su, bọt xốp, nhựa dẻo, vải, da lộn... Kiểu dáng, màu sắc của dép cũng ngày càng đa dạng, đáp ứng nhu cầu của nhiều đối tượng ở nhiều lứa tuổi khác nhau.
Dép tổ ông
Dép tổ ong được xem là "huyền thoại" một thời đối với người Việt. Những năm 1986, đây còn được xem là mặt hàng thời trang "xa xỉ". Thời ấy, ai có dép tổ ong để đi là quý lắm, phải giữ gìn rất cẩn thận.
Tên gọi dép tổ ong không phải là tên thương hiệu sản xuất dép. Đây chỉ là cách gọi dân gian dựa trên đặc điểm hình dáng của đôi dép. Phần mặt dép có hàng chục lỗ nhỏ khiến nhiều người liên tưởng đến những lỗ trên tổ ong. Cái tên dép tổ ong ra đời từ đó và dần trở nên phổ biến, được sử dụng rộng rãi cho đến ngày nay. Các đôi dép tổ ong được nhiều nơi sản xuất nhưng chỉ cần giữ kiểu thiết kế đặc trưng, mọi người vẫn gọi chung đó là dép tổ ong.
Những chiếc lỗ trên bề mặt dép không chỉ tạo điểm nhấn về hình thức mà còn có công dụng riêng.
Khi đi trời mưa hoặc ở những nơi ẩm ướt, các lỗ nhỏ trên mặt dép sẽ giúp nước thoát ra ngoài nhanh hơn, không bị đọng lại và giúp bàn chân bớt trơn trượt.
Thiết kế đục lỗ cũng giúp giảm lượng nhựa trong quá trình sản xuất, đôi dép cũng nhẹ hơn mà vẫn giữa độ cứng cần thiết. Bên cạnh đó, các lỗ rỗng giúp đôi dép có độ đàn hồi nhất định khi di chuyển. Những lý do trên giúp dép tổ ong trở thành mẫu dép phổ biến, được nhiều người sử dụng trong một thời gian dài và đến tận ngày nay vẫn có chỗ đứng nhất định dù nhiều mẫu dép đẹp mắt khác đã ra đời.